Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Tiếng chuông réo rắt truyền khắp núi sông!
Từng gợn sóng do tiếng chuông biến thành vang xa, đầy ắp sức mạnh thời gian, lắng đọng huy hoàng từ thời cổ.
Nghe tiếng chuông du dương kia, nhìn Hỏa Linh Nhi mặc áo vải dâu thô cùng mặt đầy nước mắt, tâm tư Thạch Hạo c*̃ng kịch liệt chập chùng, đưa tay lau lệ cho nàng.
Hỏa Linh Nhi nước mắt mơ hồ, vừa vui vừa sầu não, hôm nay có thể gặp lại cố nhân tựa như giấc mộng không thật, thế nhưng vừa mới gặp lại đã vội phân ly.
Tiếng chuông đã vang, núi sông đã chấn động, đây là tiếng chuông báo hiệu trăm sông tụ biển, đại chiến thiên tài bắt đầu, nàng biết giờ phút này cả ba ngàn châu đều chấn động.
"Ngươi nhất định sẽ trở về đúng không?" Hỏa Linh Nhi nhẹ nhàng hỏi, trên khuôn mặt như ôn ngọc không ngừng có nước mắt chảy xuống, ánh sáng trong mắt c*̃ng bị hơi nước nhấn chìm.
"Trở về, nhất định sẽ trở về!" Thạch Hạo nói, tuy mới gặp lại nhưng tiếng chuông đã vang, nhắc nhở tất cả mọi người có chí hướng về Tiên cổ rằng đại chiến sắp bắt đầu.
"Sao lại phải đi chứ." Sói con không vừa lòng, ngước đầu nhìn Hỏa Linh Nhi rồi lại nhìn Thạch Hạo, sau đó cắn ống quần Thạch Hạo nói: "Không cần đi, mấy năm qua Hỏa Linh Nhi đều không vui vẻ, một mực ước ao ngươi sống sót xuất hiện."
Thạch Hạo trong lòng ấm áp nhưng mũi c*̃ng cay cay, nhìn thiếu nữ từng hoạt bát vui vẻ, hiện nay trầm lặng như thể, thay đổi quá nhiều.
Hỏa Linh Nhi c*́i xuống sờ đầu sói con nói: "Sói con, mày nói linh tinh gì thế, thiên tài ba ngàn châu tụ hội, tại sao, vì cái gì, là cơ hội cuối c*̀ng c*̉a kỷ nguyên này, rất quan trọng, Thạch Hạo nhất định phải đi."
Lúc nàng c*́i đầu khẽ nói với sói con thì rõ ràng có một giọt óng ánh trong suốt rơi trên vạt áo, lăn xuống đất, tiếng nói run run.
Trong lòng có chút không nỡ, chuyến đi này còn có thể gặp lại sao? Ai có thể xác định, lần từ biệt này không biết mất bao lâu, năm tháng trôi qua có thể thay đổi rất nhiều chuyện.
Thạch Hạo há miệng muốn nói cái gì thế nhưng... nói thế nào được khi hắn quả thực muốn tham chiến.
"Ngươi phải cẩn thận, tranh bá gì, vận may gì c*̃ng không bằng bình yên sống sót, không nên mạo hiểm tiến đánh, bảo vệ tốt chính mình." Hỏa Linh Nhi không cho hắn nói.
Thạch Hạo yên lặng gật đầu, trong lòng ấm áp nhưng đồng thời con mắt và sống mũi càng lúc càng cay cay, lời nói bình thản kia làm hắn rất cảm động.
Hắn kinh ngạc nhìn Hỏa Linh Nhi rồi nhìn mộ huyệt kia, phát hiện mình có chút ngây dại không biết nói gì.
Từng có một cô gái một mình đau buồn, yên lặng ngóng về phương xa.
Chân thật như thế, không một chút vụ lợi, tinh khiết như thế, không một chút vấy bẩn, tự như nước biển óng ánh, thủy tinh trong suốt, như ngọc ôn hòa, đây là một loại chất phác quý giá.