Dịch: Ngân
Biên: ronkute
"Không xong, phải nhanh chóng tìm Đả Thần Thạch hộ pháp cho mình." Hắn cảm thấy thân thể mình đang phát sinh biến hóa, phải tìm một chỗ yên tĩnh.
Mưa tầm tã, đất trời một mảnh trắng xóa. Sau đó Thạch Hạo biến sắc, dãy núi bên dưới cháy đen, rất nhiều ngọn sụp đổ, mưa to c*̃ng khó mà dập tắt khói xanh, có sấm sét đang lấp lánh.
Khi hắn độ kiếp, cách xa như thế mà dãy núi này vẫn bị phá hủy phần lớn, có thể thấy được lúc nãy nguy hiểm cỡ nào.
"Có ma, ngươi còn sống." Đả Thần Thạch từ xa bay lại, mới vừa thấy mặt đã thốt lên như vậy khiến Thạch Hạo tức giận muốn đánh nó.
"Dọa chết người mà, lúc nãy ánh chớp vô tận từ trên trời trút xuống, ta nghĩ rằng ngươi đã hóa thành than cốc rồi, đang tính đào huyệt cho ngươi đây." Đả Thần Thạch thầm thì.
Hoàng Điệp c*̃ng bay tới, cảnh tượng lúc nãy quả thật kinh người, nơi này bị ánh chớp bao phủ, như là ngân hà buông xuống, chúng nó kinh sợ đến nỗi chỉ có trốn ra xa nhìn lại.
"Mau mang tao rời đi, tao muốn bế quan." Thạch Hạo lúc này xếp bằng trên mặt đất, bởi xương ngực phát sáng nên cả người hắn khó chịu tựa như đang bị rất nhiều sâu kiến cắn xé.
Một luồng thần mang xé rách hư không, Đả Thần Thạch phát sáng bọc lấy Thạch Hạo đi xa, nơi này tuyệt đối không thể ở lại, thanh thế độ kiếp khi nãy quá lớn, có thể bị một số hung thú phát hiện rồi.
Chạy xa nơi này, bọn họ hạ xuống một thung lũng.
Xương ngực Thạch Hạo đau đớn, lôi kiếp dịch đã nuốt xuống khi nãy bắt đầu hóa thành sức sống bản nguyên nhất nhằm về nơi đó, đây là dấu hiệu Chí tôn cốt sống lại sao?
Hắn hơi kinh ngạc, bảo dịch bên trong Lôi trì quả nhiên siêu phàm, lại khiến cho bộ ngực hắn ngưa ngứa như muốn mọc ra thứ gì, thế nhưng c*̃ng không giống lắm.
Bởi vì những chỗ khác trong thân thể c*̃ng có chút không khỏe.
"Mình đã dùng tinh huyết Chi tôn tẩm bổ khắp cơ thể, sao lại còn tụ về bộ ngực?" Hắn rất nghi ngờ.
Quả nhiên lần này là lạ, từ đầu đến chân hắn đều đang phát ra ánh sáng mờ mờ, tất nhiên nơi ngực là sáng nhất, toàn bộ cơ thể tựa như muốn sinh trưởng, xảy ra biến hóa nào đó.
c*̀ng lúc đó Thạch Hạo mơ màng mê man, càng khó có thể mở mắt ra, cơn buồn ngủ kéo tới, bất kể làm như thế nào đều không cưỡng lại được.
Cuối c*̀ng hắn ngã xuống cỏ, ngủ say.
c*̃ng không biết qua bao lâu hắn mới thức tỉnh, hoảng hốt mở mắt ra, ánh bình minh rực rỡ, từng luồng sáng vàng rơi trên người hắn, ấm áp.
Giông tố ngừng lại từ lâu, lúc này đã là sáng sớm.
Đả Thần Thạch núp ở phía xa, đề phòng nhìn hắn, Hoàng Điệp c*̃ng thế.
"Sao thế?" Thạch Hạo hỏi.
"Ngươi còn hỏi, đêm hôm khuya khoắt, cả người ngươi chảy xuôi bùa vẽ quỷ quái, suýt chút nữa gây tai nạn chết người." Đả Thần Thạch vẫn còn dáng vẻ sợ hãi.
"Nửa đêm tao bị giày vò à? Kể tường tận xem." Thạch Hạo nhíu mày, hắn c*̃ng không biết.
"Ai biết ngươi xảy ra chuyện gì, nằm ngay đơ nơi đó, thế nhưng thân thể lại tự động lưu chuyển các loại ký hiệu linh tinh, tựa như mở ra Lục đạo Luân hồi, yêu tà dọa người rất là khó hiểu." Đả Thần Thạch cường điệu.