Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Ao này không lớn, diện tích tròn hai thước vuông, có tích lũy thời gian, có mông lung năm tháng, có cả vết tích cổ xưa loang lỗ trên vách đá.
Tại đó, khí tức sấm sét mờ mịt, một vũng chất lỏng rực rỡ lóng lánh, khí lành chảy xuôi kèm theo từng làn hương thơm thấm đẫm ruột gan.
Đây chính là Lôi kiếp dịch, sinh ra trong hủy diệt, ẩn chứa sinh mệnh kinh người, đây là một trong những thần dịch quý báu nhất trong thiên địa, rất khó gặp được.
Bởi vì nó ẩn giấu bên trong thác sấm, người bình thường có thể nào với tới? Lại kèm theo hủy diệt, một khi đến gần c*̃ng bị đánh thành tro bụi.
Kẻ tu vi thấp không thể tới gần tầng mây, mà người có thực lực cao một khi đến gần, lôi kiếp bị khuấy động như thế c*̃ng tương đương với cảnh giới, càng thêm nguy hiểm!
Vì vậy nói thế để thấy rằng, khi giông tố qua đi, tình cờ trong dãy núi phát hiện một giọt thì đây chính là giọt chất lỏng rơi xuống từ bên trong Lôi Trì.
Thạch Hạo gian nan độ kiếp, vừa nãy ngàn cân treo sợi tóc, bị đánh cho tàn phế, lúc này mới khó nhọc đến gần ao dịch quý báu này, có thể thấy được khó khăn cỡ nào.
Nếu như làm lại lần nữa thì hắn phải cân nhắc cẩn thận, bởi vì quá nguy hiểm, có thể sống sót rất khó, kèm theo đó là nguy cơ và hung hiểm lớn lao.
"Thơm quá đi." Thạch Hạo thả lỏng, ở đây tuy còn có ánh chớp nhưng kém xa thiên kiếp, c*̃ng rất ôn hòa, không thể tổn thương thân thể hắn.
Lôi trì, tựa như được điêu khắc từ một loại đá cổ xưa nào đó, sờ lên thì cảm thấy mát mẻ, còn có một loại hơi thở thời gian.
Điều này rất lạ, rõ ràng là trong tầng mây dày đặc tia chớp, tại sao lại có thế đào được một cái ao từ tảng đá?
Ngay cả Thạch Hạo c*̃ng không thể xác định được đây là do tia chớp biến thành hay là chân thực, dù nói thể nào c*̃ng đều mơ hồ, khó có thể hiểu rõ chính xác ngọn ngành.
Mùi thơm nồng nặc nức mũi.
Chiến đấu lúc nãy khiến bản thân Thạch Hạo tàn phế một nửa, tay chân đứt gãy, mảnh xương c*̃ng bay ra, đây là thân thể hắn gian nan gây dựng lại được sau đó, có rất nhiều vết rách.
Ở đây, hắn hà miệng hút vào, một tia chất lỏng tím óng ánh bay lên rơi vào miệng hắn, khí tím dày đặc ầm vang bao phủ hắn.
"Thoải mái quá!"
Thạch Hạo cảm thấy toàn thân đều đang mở rộng, vô cùng thư thái, một màn sáng màu tím lan tràn về mỗi một tấc xương cốt cùng da thịt, chữa trị vết thương.
Hiệu quả quá rõ ràng, lúc này mới chỉ hút một miếng mà thôi, thân thể Thạch Hạo đã được một tầng khí tím bao quanh, một đám mây tím lơ lửng trên đầu, thần bí vô cùng.
Một luồng sinh mệnh dồi dào tràn ra từ ao nhỏ bừng bừng sức mạnh, có loại lực lượng sinh mệnh thoải mái đầm đìa.
"Cách cách, răng rắc!"
Tất cả xương cốt trong cơ thể Thạch Hạo đều đang rung động, phát ra tiếng vang như kim loại, những khúc xương này đang tổ hợp, tiến hành điều chỉnh lại, phát ra ánh sáng lộng lẫy.
Trên khúc xương thỉnh thoảng có ký hiệu lóe lên, không phải khắc dấu lên xương mà là chảy xuôi qua nơi đó.
Nhìn kỹ lại thì đó là hoa văn của Nguyên thủy chân giải đang lưu động trong máu thịt và xương cốt của Thạch Hạo, lóng lánh và rực rỡ rạng ngời, mang theo một sức mạnh nguyên thủy cổ xưa.
Thân thể Thạch Hạo lúc nãy đã bị phá nát, hiện tại hắn đang chữa trị thương thế, dùng Nguyên thủy chân giải làm kim chỉ nam, mang theo sinh cơ trong lôi kiếp dịch chảy xuôi qua từng tấc cơ thể.
Dòng lôi kiếp dịch thứ hai vào miệng, hương thơm như cam lộ, trơn bóng như ngọc dịch, rạng rỡ như ánh bình minh, dán sát vào Thạch Hạo tôn lên ánh sáng mông lung, mùi thơm tràn ngập.