Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Trong đỉnh, con quái vật kia đang thu nhỏ lại, nó gắng sức giãy dụa thế nhưng trong lúc chiến đấu với Thạch Hạo đã chịu thiệt thòi lớn, bị giữ chặt ở đó.
Đỉnh được xây dựng từ Lôi đình, dẫn dắt sấm sét, một người một thú bị rèn luyện bên trong.
Thạch Hạo vừa đau đớn vừa vui sướng, cả người bị tia chớp bắn trúng, toàn thân bốc khói xanh, đặc biệt lại ở trong đỉnh nên có muốn c*̃ng không tránh được, chỉ có thể bị động chịu đựng rèn luyện bản thân.
Thế nhưng con quái vật này lại giống như thuốc bổ, nó đang từ từ mờ nhạt, hai mắt c*̃ng không còn sống động, tinh hoa sấm sét toàn thân đều bị Thạch Hạo hấp thu.
Trước kia nó lớn hơn Thạch Hạo rất nhiều, thế mà hiện tại thì ngược lại, tựa như một con mèo bị Thạch Hạo nắm chặt lấy đang kêu gào không cách thoát được, nó hóa thành từng tia chớp, cơ thể đang thu nhỏ lại và bốc hơi thành sương mù mờ mịt.
"Quá thoải mái, đây là gì nhỉ, linh thể thai nghén trong sấm chớp sao?" Thạch Hạo thăm dò thì phát hiện có chút là lạ, nhìn thì giống sinh vật nhưng lại không có linh hồn.
Mặc kệ thế nào thì Thạch Hạo c*̃ng đã đạt được rất nhiều chỗ tốt, con quái vật này ẩn chứa sức sống lôi đình vô cùng tinh khiết, toàn bộ tiến vào trong cơ thể hắn khiến cho cơ thể đạt được sự gột rửa, nguyên thần cực kỳ rực rỡ.
Cuối c*̀ng tất cả đều tan biến, quái vật kia biến mất, bị Thạch Hạo luyện hóa sạch sẽ.
"Lần này chắc là kết thúc rồi chứ?" Thạch Hạo ra khỏi đỉnh ngẩng đầu nhìn trời, chung quanh mây đen đè nặng cuồn cuộn bay, ngột ngạt vô c*̀ng.
"Ầm!'
Đột nhiên ngũ lôi rền vang, đánh cho thất khiếu của Thạch Hạo chảy máu và phun ra tia điện rực rỡ, sức mạnh c*̉a đòn đánh này quá lớn, dù là sắt đá cứng rắn nhất c*̃ng phải vỡ nát.
"Mẹ kiếp, xưa nay ta có bao giờ tự cao đâu!" Hắn chửi rủa, cả người bị sét đánh bay vụt sang ngang.
Mà đây c*̃ng chưa xong, chỉ là mới bắt đầu, giữa bầu trời tia điện rừng rực soi sáng tựa như thác nước trút xuống, mênh mông vô tận, mây tím kéo tới.
Thạch Hạo có chút choáng váng, cảm thấy khó xử, quá nhiều mà, hàng trăm hàng ngàn thác nước sấm sét từ trong hư không kia lao xuống phát ra âm thanh đinh tai đập lên người hắn.
Còn muốn cho người khác con đường sống nữa à?
Hắn đứng dưới thác nước dùng hết khả năng chống lại, điên cuồng vận chuyển bảo thuật Lôi Đế, tận lực khống chế.
Dù vậy thì tóc tai c*̉a hắn c*̃ng bù xù, máu tươi tung tóe, đồng thời nhiều nơi trên người cháy đen, ngay cả sợi tóc c*̃ng khét nghẹt rớt ra, thê thảm vô c*̀ng.
Sau c*̀ng đến da dẻ c*̃ng đều rạn nứt, thối rửa tựa như mặt đất khô hạn nứt nẻ, bóc ra từng mảng từng mảng một, Thạch Hạo gặp phải nguy hiểm lớn.
"Bên trong sấm sét có sự sống, ẩn chứa tinh hoa, mình phải tìm được." Thạch Hạo thầm nói.
Đây là một tai nạn, hắn đang liều mạng, chỉ cần có thể chịu đựng được thì thân thể và nguyên thần chắc chắn càng thêm kiên cố, chỉ là loại rèn luyện này quá dữ dội, sơ sót một cái là thần hình đều tiêu diệt.
Hắn thét dài, vung quyền đón lấy thác nước, không ngừng chống lại.
Giống như khi còn nhỏ, vác theo tảng đá mấy vạn cân luyện quyền dưới thác nước, chống lại thiên uy, chỉ có điều tình hình hiện nay càng thêm đáng sợ.
Thạch Hạo vỡ đầu chảy máu, bị thương nặng, trên người cháy đen, từng mảng lớn da khô nứt bong tróc rớt xuống dưới.
Thế nhưng tinh thần c*̉a hắn lại nhanh chóng cô đọng lại, trong cơ thể bắt đầu sinh ra một dòng tinh khí phát ra ánh sáng rực rỡ.
Việc này giống như rèn luyện tiên kim, một đường đi giữa lằn ranh sinh tử, thần hồn và thể xác trải qua muôn vàn thử thách để hiện ra sự lột xác chân chính.
Thân thể đau nhức thậm chí bóc cả da thế nhưng tinh khí thần c*̉a Thạch Hạo càng thêm óng ánh, rèn luyện ra bản nguyên tinh khiết nhất lưu lại trong cơ thể.
Mi tâm rạng ngời rực rỡ, một người tí hon đang phát sáng, c*̃ng đang vung quyền tiến hành rèn luyện tương tự.
Thân thể Thạch Hạo mạnh mẽ, điều này không cần phải nói nhiều, bởi vậy mới có thể chịu đựng được. Mà nguyên thần c*̉a hắn c*̃ng rất đáng sợ, nuốt Kim Bồ quả tuy giúp ý thức hải rộng lớn nhưng lại không đủ cô đọng.