Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Vườn thuốc rất lớn, bên trong có đất năm màu phát sáng hòng bảo đảm có thể cung cấp đầy đủ chất dinh dưỡng cho những Thánh dược này sinh trưởng.
Khuyển diệp đằng, toàn thân đen kịp, phiến là như chó ngao, chảy xuôi ánh đen. Xích Lan, tựa như kim cương máu, toàn thân lấp lóe dâng lên ánh đỏ. Hoàng Kim thảo, như một vầng mặt trời chói lọi ánh vàng.
...
Nơi này thật sự rất lấp lánh, rất thu hút ánh nhìn, mười cây Thánh dược đồng thời sinh trưởng c*̀ng một nơi, cho dù một bí cảnh mở ra c*̃ng khó xuất hiện cảnh tượng dị thường bậc này.
Mỗi một cây Thánh dược đủ khiến sơ đại đỏ mắt, bởi vì cực kỳ ít ỏi, chúng nó một mình chiếm một chỗ, sinh trưởng trong tuyệt địa, rất hiếm có nhiều cây sinh trưởng c*̀ng nhau như vậy.
"Vì sao thế?" Có người dò hỏi, cảm thấy khó mà tin nổi, vốn chỉ là linh dược vậy mà đều tiến hóa thành Thánh dược.
"Bởi vì pháp tắc dưới hạ giới không đầy đủ, sau khi mang tới đây và trải qua đạo tắc thiên địa tẩm dưỡng, phần lớn những cây thuốc khác không cách nào chịu nổi áp lực mà chết héo, chỉ có mười mấy cây này lại hoàn toàn khác, gắng gượng vượt qua nên lột xác."
Mọi người trợn tròn mắt, thứ này lại giống như sinh linh, như là tu sĩ từ Tiểu Thiên thế giới tới, nếu như tu luyện lại thân thể, chịu đựng được thử thách thì có thể sẽ có sự nhảy vọt về chất.
Đương nhiên phần đông số người này đều tiêu biến sạch rồi.
Thạch Hạo hỏi han mọi người xung quanh, đến c*̀ng là người nào từ hạ giới mang tới, kết quả biết được đó là hai cha con!
Đến lúc này hắn vững tin đó là Hỏa Hoàng và Hỏa Linh Nhi, chỉ là khi tìm hiểu kỹ càng, hỏi tiếp thì cường giả chăm sóc vườn thuốc này c*̃ng không biết.
"Sẽ không có chuyện gì chứ?" Tâm tình c*̉a hắn thoáng thả lỏng, dù sao thì hai cha con Hỏa Hoàng giống như tạo nên mười mấy cây Thánh dược này, lễ vật này quá lớn, dù là một ít đại giáo c*̃ng thay đổi thái độ.
Sau khi tâm tình thả lỏng thì đột nhiên Thạch Hạo hét lên cực kỳ thê thảm.
Tiếng hét này dọa mọi người nhảy dựng, bên vườn thuốc an lành lại có người kêu gào thảm thiết như quỷ khiến màng tai c*̃ng muốn nứt ra.
"Ngươi làm sao thế?" Có một có gái hỏi với vẻ quan tâm, những người khác c*̃ng nhìn lại.
"Không cẩn thận bị tẩu hỏa nhập ma, để ta kêu vài tiếng là tốt thôi." Vẻ mặt Thạch Hạo đưa đám nói.
Rất nhiều người đều trợn trắng mắt!
Thạch Hạo một mình rời đi, tìm một góc không có ai, lần thứ hai hét thảm vài tiếng, vô c*̀ng đau đớn, cứ như là đang hối hận đứt từng đoạn ruột vậy.
Bởi vì hắn nghĩ tới lúc mình tới thượng giới thì c*̃ng có mang theo mấy trăm cây linh dược, kết quả lại ăn sạch toàn bộ.
Chưa từng nghĩ tới, nếu chăm sóc thì có khả năng sẽ có một ít cây lột xác thành Thánh dược, quả là... tổn thất nặng nề.
"Gào.... " Thạch Hạo cực kỳ đau lòng, rên rỉ ở đây.
Biểu hiện này làm cho một con Thần Lang màu bạc mang theo ngờ vực đi tới, khi nhìn thấy hắn thì chửi rủa một tiếng, còn tưởng rằng là tộc nhân c*̉a mình, ai ngờ lại là một tên nhân loại.
Không lâu sau, Thạch Hạo một lần nữa trở lại những nơi sáng sủa kia, lẫn vào trong đám người nghe nghị luận.
Loại thịnh hội có yêu cầu như thế này thì đều là cao thủ các giáo đến, bởi vậy c*̃ng mang đến rất nhiều tin tức có giá trị kinh người.
"Hoang, đến c*̀ng là có lai lịch gì mà lợi hại như vậy, ngay cả truyền nhân Tiên điện c*̃ng bị đánh bại, lúc nghe chuyện ta đã không thể tin được!"
Có người nhắc tới Thạch Hạo nên đã gợi ra xôn xao.
"Hắn là người c*̉a Đạo tràng Chí tôn, nhất định đối lập c*̀ng Tiên điện, chẳng qua là khó khăn mới thắng được thứ thân c*̉a truyền nhân Tiên điện mà thôi, nếu là chân thân đến thì không thể tưởng tượng được!"