Dịch: Ngân
Biên: ronkute
"Tội tộc tuy nhiều thế nhưng cũng chia chính chia phụ."
Từ xưa tới nay, tộc mang dòng máu tội lỗi sớm đã được xác định, tổng cộng có ba mươi tộc giống như Thạch tộc và Hỏa tộc, đều bị xem là con cháu tội huyết!
Đây là bí mật lớn nhất mà ông lão nói ra.
Thạch tộc chính là một trong những tộc đó, là bộ tộc không thể tha thứ, trong cõi u minh tựa như có một đôi mắt chăm chăm nhìn kỹ.
"Lúc nào cũng nói là tội huyết, chẳng lẽ lại có cách nào đó có thể tra xét được hay sao?" Thạch Hạo hỏi.
Từ xưa tới giờ hắn thường nghe được cái từ này nên vô cùng mẫn cảm, hiện tại nói ra sự nghi ngờ của mình, làm thế nào để xác định?
Trại đá không lớn lắm và cũng rất hoang vu, tổng cộng chỉ một hai trăm người, bọn họ mặc đồ da thú cũ nát rất đơn sơ, cơ bản không giống đời sau của một quốc gia cổ xưa.
Ông lão sâu lắng thở dài nói: "Quả thực là có thể dựa vào một ít thánh vật tra xét ra, khi kiểm tra thì trên trán loại người này sẽ xuất hiện từng điểm sáng, tội huyết mạnh mẽ thì ánh sáng ngưng tụ trên trán sẽ sáng như đuốc, mà người có huyết thống tội huyết nồng đậm thì thậm chí trên trán sẽ ngưng tụ thành hoa văn, chùm sáng chiếu thẳng lên không."
Thạch Hạo nghe vậy thì khá là giật mình.
"Ở đâu có thánh vật như vậy?" Hắn hỏi, muốn tự mình đi kiểm chứng xem thử chuyện gì đã xảy ra.
"Cũng không thể coi là thánh vật, các tộc đều có, sau khi Thạch tộc bị diệt thì trước cổng Hoàng đô của quốc gia cổ xưa này xuất hiện một tảng đá lớn, có thể kiểm tra, và cũng chẳng có ai lấy đi cả." Ông lão nói.
Bởi vì với rất nhiều người thì thứ đó không phải là bí bảo gì, không có tác dụng lớn.
Ông lão khi nói những lời này thì ánh mắt vô hồn, mang theo thương cảm.
Thời gian Thạch Hạo ở lại trong trại cũng không ngắn, quan tâm hỏi han không ít vấn đề, sau khi để lại một đống bảo vật rồi mới rời đi, hắn chạy thẳng tới khu phế tích kia.
"Hắn là đời sau của Thạch tộc ta sao? Ta vô cùng hi vọng lại xuất hiện một tên yêu nghiệt, một cao thủ chói lọi cổ kim, uy chấn thiên hạ rửa sạch sỉ nhục của tộc ta!" Ông lão lẩm bẩm, trong con mắt vẫn đục mang theo hơi nước, cuối cùng đau khổ khóc lóc quỳ hướng về nơi của quốc gia cổ xưa kia.
Không lâu lắm Thạch Hạo lại tới khu phế tích này, quả nhiên nhìn thấy một tảng đá lớn rất không bình thường ngoài đô thành, phong cách cổ xưa tang thương, bên trên có nhiều vệt máu loang lỗ.
Đây không phải là máu văng dính lên trên mà như là vết máu do trời sinh.
Thạch Hạo ngờ vực đưa tay tới.
Dựa theo lời ông lão nói, hắn khẽ khống chế tinh lực, sau đó lẳng lặng chờ đợi.
Trong nháy mắt, huyết dịch trong cơ thể hắn sôi lên cứ như sét đang đánh, như sông lớn đang cuồn cuộn chảy, xương trán của hắn lập tức ngưng tụ ra một ký hiệu thần bí mà cổ xưa, cực kỳ rực rỡ.
Đây không phải là một hoa văn như lời ông lão nói mà hóa thành một ký hiệu, như một dải ngân hà đang xoay tròn, phức tạp, kỳ lạ và thần bí tỏa ra ánh sáng.
Đồng thời tia sáng kia tăng lên dữ dội, tựa hồ sẽ không hề suy yếu, cuối cùng mang theo tiếng xoẹt vọt lên chiếu sáng cả trời xanh, xua tan đám mây!
"Trời ơi, đó là cái gì vậy?"
Nơi xa có người kinh ngạc, nhìn bầu trời khó tin thốt.
Một luồng ánh sáng phá tan bầu trời, rọi sáng đến tận khu vực này, kỳ dị mà khó lường, vô cùng thần bí còn kèm theo một tia gợn sóng kỳ lạ.