Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Thạch Hạo mượn một tòa truyền tống lớn có thể ngang qua mấy chục châu trong một tòa thành lớn để rời đi.
Nếu không bằng vào phi hành thì trời mới biết cần phải tốn bao nhiêu năm!
Một châu, từ đầu này đi tới đầu kia, ngắn nhất cũng phải mấy chục triệu dặm, nếu dài thì tới hàng trăm triệu, quả thực là con số trên trời, lớn đến vô biên.
Đừng nói chi là khoảng cách giữa mấy chục châu, mấy trăm châu.
Ma châu, từ xưa có Ma, loạn thiên động địa, sau mỗi một khoảng thời gian đều sẽ có đại chiến, là một nơi tội ác và máu.
Nổi tiếng thượng giới, Ma Quỳ viên được xem là nơi tập hợp cường giả hệ thực vật ở tại châu này, lại còn tiếp giáp với Thiên châu, đối lập với Thiên Nhân tộc.
Thạch Hạo đi tới Ma châu tất nhiên là không phải muốn trêu chọc những thế lực lớn kia, dù cho bất hòa như nước với lửa với hai đại giáo thì hiện tại cũng không thể đến đó được.
Hắn chỉ là đến thăm hỏi ông nội của mình, tách ra đã được một khoảng thời gian rồi, mà không lâu sau hắn liền muốn tham gia đại chiến ba ngàn châu nên đến đây để từ biệt.
Đây là một cánh đồng hoang vu ít có người ở, cây cỏ cũng ít, mà nơi sâu nhất lại là một quần thể núi lửa.
Đại ma thần ẩn cư ở đây, sau khi tách ra trước kia, Thập Ngũ gia bởi vì đã hấp thu chân huyết Ma tôn ở đảo Ác Ma nên trong cơ thể có âm khí, cần ngâm mình trong dung nham núi lửa mới cảm thấy thoải mái.
Núi lửa liên miên không một ngọn cỏ, từng miệng núi phun ánh lửa, càng có dung nham chảy xuôi, đỏ tươi và nóng rực kinh người.
"Ông nội!"
Không có bất ngờ gì, Thạch Hạo tỉ mỉ tìm kiếm thì phát hiện ông nội mình ở trong một miệng núi lửa.
Thập Ngũ gia ngồi xếp bằng trong dung nham, tóc xám đầy đầu xen lẫn những sợi tóc đen, lão đang tĩnh tọa khi nghe được tiếng kêu thì tỉnh lại và lộ nét vui mừng.
"Cháu trai!" Ông bước ra, mặc vào một bộ quần áo màu xám rồi nhanh chóng đi tới, trên mặt tràn ngập vui mừng.
Nơi này hoàn toàn tách biệt với thế gian, ông cũng không biết tất cả những gì Thạch Hạo đã trải qua thế nhưng có thể gặp lại nhanh như vậy thì vô cùng vui mừng và kích động, tình cảm ruột rà không thể bỏ.
"Khí sắc của nội khá hơn nhiều rồi, tóc bạc đều sắp chuyển thành đen, lần sau gặp lại lỡ hóa thành đứa trẻ con thì sao ta?" Thạch Hạo hài lòng, đùa giỡn cùng ông nội.
"Ha ha..." Tâm tình Thập Ngũ gia rất tốt, âm khí trong cơ thể sắp hết sạch, đồng thời ông giang hai tay ra để cho cháu trai của mình xem.
"A, mọc lại rồi, quá tốt rồi!" Thạch Hạo mững rỡ, cánh tay đứt rời của Thập Ngũ gia rốt cuộc cũng mọc lại, không còn tàn tật nữa.
Đến Tôn giả cảnh thì tứ chi đã có thể mọc lại nhưng phải mất rất nhiều thời gian.
"Cháu trai, cháu trở lại như thế thì chắc bên ngoài đã gặp phải chuyện gì sao?" Thập Ngũ gia hỏi.
"Không có gì cả, ăn ngon ngủ yên, đúng là gặp được cơ duyên rất lớn." Thạch Hạo sợ ông nội lo lắng nên vẫn không đề cập đến những chuyện khốc liệt.
"Thằng nhóc xấu xa, còn muốn giấu ta nữa à, nhìn dáng vẻ là biết cháu cố ý nói toàn những chuyện tốt không nói chuyện xấu, nói đi, ông nội cũng không phải người ngoài." Ánh mắt Thập Ngũ gia thâm thúy có thể hiểu thấu tất cả.
Khi Thạch Hạo thẳng thắn nói những chuyện xảy ra trong mấy ngày qua thì Thập Ngũ gia tức giận nói: "Thiên Nhân tộc quá đáng quá mà!"
Đồng thời ông cũng vui mừng vì cháu trai có một sư phụ lợi hại.
Ông cháu hai người có rất nhiều lời muốn nói, tán gẫu tới quá nửa đêm thì Thạch Hạo mới nói với ông nội là mình lập tức phải tham gia đại chiến thiên tài rồi, lần đi này có thể phải mất rất nhiều năm.
"Hạo nhi, con nhất định phải cẩn thận, không cần thứ hạng, chỉ cần sống là tốt rồi!" Thập Ngũ gia ôm hắn, tuy ông là một người kiên cường nhưng trong chớp mắt quay đầu thì nước mắt già nua suýt chút rơi xuống.
Sống mũi của Thạch Hạo cũng cay cay, ôm lấy ông nội của mình nói: "Ông cứ yên tâm, con nhất định sẽ sống sót trở về, ai cũng không thể hạ được con!"
Không vì người khác, chỉ vì ông nội nên hắn phải bảo vệ tốt bản thân sống sót trở về.
"Mang cái này đi." Thập Ngũ gia lấy Nguyên thủy chân giải, Vạn Linh đồ ra, muốn hắn mang đi, ông đã nghiên cứu qua nhiều lần nên cảm thấy cốt đồ trắng loáng to bằng lòng bàn tay này rất không bình thường, có thể có tác dụng lớn.
Thạch Hạo gật đầu cầm lấy, bởi vì khi ở Thú sơn Tây Lăng tại Hoang vực thì cốt đồ này từng có biến hóa, biểu hiện rất bất phàm.
"Ông nội, đây chính là Thiên mệnh thạch." Hắn muốn đưa cho ông nội của mình.