Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Trời xanh trở nên vàng chói cứ như là đại dương sa mạc vậy, trên thực tế chỉ là hư không uốn éo do bàn tay to lớn của Tề Đạo chủ thò ra mà thôi!
Lão ngang ngược vô cùng, chân thân chưa từng tới đây thế nhưng một tay lại b*p ch*t lão bộc của Tiên điện hóa thành ánh sáng máu, đốt cháy thành tro tàn, chấn động không thôi.
Tất cả mọi người ở Thư viện Thiên Tiên đều dựng hết cả lông tóc, khiếp sợ cực kỳ, một nhân vật đầy mạnh mẽ gần như đã tiếp cận tới lĩnh vực Thiên Thần nhưng lại bị xóa bỏ một cách dễ dàng như vầy.
"Ầm!"
Sau cùng, nơi đây sôi trào, Tề Đạo Lâm bá đạo vô song khiến ấn tượng của người khác vô cùng sâu sắc, ai cũng hiểu ý chí và quyết tâm của lão.
Lão từng nói, Tôn giả, Thần Hỏa cảnh có thể xuất hiện chém giết đệ tử của lão lúc nào cũng được, lão sẽ không thèm để ý, giống như mấy ngàn năm trước vậy, hai tên đệ tử bị người khác đánh cho chạy mất dép không dám trở về. Nhưng nếu như có cường giả quá cao muốn làm hại đệ tử của lão vậy thì tuyệt đối không cho phép.
Lúc này, hành động này tựa như giải thích lời của lão thêm một lần nữa, dù là người của Tiên điện có 'vi phạm' thì lão cũng sẽ không bao giờ tha.
Lão là một người mạnh mẽ, những giáo khác thì có vô số đệ tử, đặc biệt những tộc lớn số lượng đệ tử lên tới hàng ngàn hàng vạn, nhưng nếu ồn ào thì Tề Đạo Lâm chắc chắn sẽ diệt sạch sành sanh, lấy gậy ông đập lưng ông.
Thời khắc này, mọi người đều cảm nhận được quyết tâm của lão, cũng biết được hậu quả nghiêm trọng bên trong.
"Lão Tề quá lợi hại, tuy nói là danh xấu lan xa nhưng sự bá đạo này cũng coi như là một loại may mắn cho đệ tử của hắn, là một chiếc ô chiếc dù to lớn nhất."
Dù là cao tầng của Thư viện Thiên Tiên cũng thầm than, nhoáng cái đã hơn ngàn năm trôi qua mà Tề Đạo Lâm lại mạnh mẽ hơn xưa, hiện giờ không một ai nguyện ý tới vây quét lão cả.
Cho tới những nhân vật tiểu bối khác, họ chỉ biết nghẹn họng ngước nhìn, bàn luận sôi nổi, bị chân nhiếp vô cùng, đây mới là kẻ tàn nhẫn, dù là Tiên điện cũng chẳng bận tâm.
Bàn tay vàng to lớn kia cũng chưa hề biến mất, lần nữa mò tới một phát bắt lấy truyền nhân Tiên điện.
"Trời ạ, người kế thừa Tiên điện bị nắm ở trong lòng bàn tay, cũng muốn giết luôn à?" Mấy người kinh ngạc.
Không cần nói là học sinh của thư viện, dù là người của các giáo tới chơi hay là Tế linh, người Hộ đạo, viện trưởng của thư viện cũng giật nảy mình, nếu như truyền nhân Tiên điện chết ở đây thì ảnh hưởng quá lớn.
Việc này lão nô bộc kia không cách nào so sánh được, bất kể là vì bản thân đệ tử hay là bộ mặt của đạo thống Tiên điện thì nhất định sẽ quấy phá tới long trời lở đất, nói không chừng tồn tại cổ xưa ngủ say từ thời thái cổ sẽ lần nữa thức tỉnh, gây nên một trường máu me ở thượng giới này.
"Chuyện này... muốn ra tay thật sao?"
"Đáng thương cho truyền nhân Tiên điện, thương xót thay, ai dè gặp phải Hoang, lại chọc tới Tề Đạo chủ b**n th**, sẽ chết sớm ư."
Không ít người thầm nói, nhìn về nơi không trung.
Bàn tay vàng kia nắm chặt lấy truyền nhân Tiên điện cứ như là một người khổng lồ nắm lấy một con bò sát, hai bên dù là hình thể hay là uy thế đều cách biệt nhau như trời với vực.