"Một đạo thống rác rưởi, một truyền thừa mục nát, bị Tiên điện ta tiêu diệt rất nhiều năm mà cũng dám nói khoác không biết ngượng như vậy à."
Âm thanh của truyền nhân Tiên điện trầm thấp, ánh mắt lạnh lẽo mang theo vẻ vô tình nhìn Thạch Hạo, cánh tay phải vung lên, lòng bàn tay phát sáng, một thanh thần kiếm đỏ đậm xuất hiện vang lên một tiếng keng.
Lời nói của hắn cay nghiệt, đủ khiến truyền nhân của đạo thống bị hủy bào đó sẽ nổi giận đùng đùng.
Mặc dù Thạch Hạo chỉ là "thay đổi giữa chừng", mới trở thành đệ tử của Đạo tràng Chí tôn, khi nghe mấy lời nói này cũng không nhịn được nhíu mày, trong lòng vô cùng khó chịu.
Hắn nhìn kỹ phía trước rồi nói: "Tiên điện thật là uy phong nhen, nhưng vì sao truyền nhân chính thống như ngươi lại vẫn bị tên đệ tử của đạo tràng sa sút này như ta chém qua vậy?"
"Xoẹt!"
Một luồng thần quang đỏ đậm vọt lên, ánh kiếm sắc bén, truyền nhân Tiên điện cầm trong tay thanh thần kiếm tỏa ra ánh đỏ giết tới, lời của Thạch Hạo khiến hắn đau nhói.
Từ khi hắn xuất thế thì đã được xưng là bất bại, được khen là một trong những thanh niên trẻ tuổi mạnh mẽ nhất đời này trong ba ngàn châu ở thượng giới!
Nhưng khi ở bí cảnh Nguyên Thiên hắn lại nếm phải một thất bại, đây là một vết nhơ, cho dù đời này hắn huy hoàng đến đâu, đạt đến độ cao cỡ nào thì khi nói đến trận chiến ấy đều mất hết ánh sáng.
"Răng rắc!"
Thạch Hạo trấn định và thong dong, giơ tay điểm ra, một tia chớp to lớn bay tới đập vào trên thanh kiếm đỏ này, cốt văn hai bên đều sôi trào.
Một tiếng phượng hót vang lên, bảo kiếm đỏ đậm trong tay truyền nhân Tiên điện phát sáng, đây cũng không phải thực thể mà chính là kiếm thai hữu hình được Hoàng vũ kiếm dực ngưng tụ thành.
Thứ này sắc bén tuyệt thế!
Hoàng vũ kiếm dực được xưng có thể chém vạn vật, thần kiếm do loại bảo thuật này hóa hình ra thì sao có thể tầm thường, chém giết người cùng cấp không nói giống như thái ra nhưng cũng không kém nhiều.
Chỉ là mọi việc đều có ngoại lệ, Thạch Hạo hiển nhiên không phải là "món ăn" bị người xào nấu!
"Cheng!"
Hắn khoát tay, lòng bàn tay dâng lên ánh điện, một tấm phù văn cổ xưa hiện lên và phát sáng, sau đó hóa thành một thanh chiến mâu hoàng kim, đây là mâu Thiểm điện!
Bảo thuật Lôi Đế được xưng là một trong những thần thông mạnh nhất thế gian, có thể nào yếu hơn thứ khác?
Mặc dù truyền thừa của Tiên điện có quan hệ với Tiên, được xưng là bảo thuật cấm kỵ thì bí pháp Lôi Đế vẫn có thể chống cự, cả hai bùng nổ ra ánh sáng chói lọi nhất tựa như lửa thần đang thiêu đốt.
"Giết!"
Truyền nhân Tiên điện gào thét, hai bên thân thể xuất hiện từng cọng hoàng vũ* đỏ đậm như máu hóa thành cánh chim, mà bảo kiếm đỏ thẫm trong tay thì càng kéo theo ráng đỏ ngập trời chém thẳng vào Thạch Hạo.
*hoàng vũ: lông phượng hoàng.
Ánh mắt Thạch Hạo sâu lắng, khí thế tăng vọt, được vô số lôi điện quấn quanh, mâu Thiểm điện trong tay cực kỳ chói mắt, lấp lóe hoa văn cổ xưa và phức tạp nhất.
"Keeng!"
Hắn vung mâu về phía trước, cán mâu màu vàng chặn lại lưỡi kiếm, nơi này đầu tiên là phát ra một tiếng kim loại rung cực kỳ chói tai, sau đó lại như sấm nổ vang vọng không ngừng.
Trong mắt truyền nhân Tiên điện lạnh lẽo, một tiếng "vèo" vang lên, thần kiếm mạnh mẽ chém thẳng xuống cán dài của chiến mâu màu vàng, sau đó mũi kiếm càng cực tốc đâm về phía trước.
Tàn nhẫn, chuẩn, độc!
Đương nhiên đây cũng không phải chỉ là công kích của binh khí mà còn kèm theo ký hiệu dày đặc, nhanh chóng lan tràn khắp nơi đây.
Thạch Hạo bình tĩnh, giơ chiến mâu màu vàng lên, bùng nổ ra thần lực mà người ngoài rất khó tưởng tượng, chấn vỡ kiếm đỏ thẫm, truyền nhân Tiên điện bị chấn động khiến cánh tay đau nhức, sau đó tê dại đi.
Xoẹt!
Tốc độ của Thạch Hạo quá nhanh, một tay cầm chiến mâu xoay tròn, dùng mâu Thiểm điện như đao kiếm chém về trước.
Đây là vì thần lực của hắn vô cùng mạnh mẽ, mặc dù dùng cán mâu như đao kiếm nhưng cũng đủ có thể chém người, sau đó nổ tung.
Sau khi chiến mâu hạ xuống còn mang theo tia chớp vô tận, dày đặc đè ép khắp cả vùng hư không này.
Truyền nhân Tiên điện khẽ rung kiếm, cốt văn đan dệt hóa thành một màn ánh sáng, ngăn cản mâu Thiểm điện.
"Ba!"
Nhưng mà Thạch Hạo di chuyển thanh mâu Thiểm điện rất tự nhiên, đưa về hình dạng vốn có rồi cầm nó đâm về phía trước, tuy rằng ráng đỏ đầy trời hình thành nrrn màn ánh sáng kia thế nhưng vẫn bị đâm thủng.