Yên lặng như tờ!
Phóng tầm mắt khắp ba ngàn châu, trong thế hệ trẻ tuổi có mấy người dám khiêu khích và mang theo khinh bỉ với thanh niên chí tôn của Tiên điện như vậy?
Bầu không khí căng thẳng, rất nhiều người hô hấp dồn dập, nhìn chằm chằm vào nhân vật xuất chúng giữa sân, bão tố sắp tới, một trận đại chiến đầy nhiệt huyết có ý nghĩa phi phàm sắp mở ra rồi.
"Leng keng... "
Truyền nhân Tiên điện sừng sững bất động, thế nhưng hai bên thân thể hắn vọt lên hàng ngàn vệt kiếm khí lưu chuyển thần hà năm màu, cảnh tượng kinh người.
"Cung điện Chí tôn đã mục nát, lại không có truyền thừa, cái gọi là dư nghiệt của đạo trường cuối cùng cũng chỉ là chuyện cười mà thôi." Âm thanh của hắn lạnh lẽo, đầy vẻ vô tình.
Một luồng sát ý bao phủ tựa như sóng lớn ngập trời quét ngang khu vực này, hắn như thần linh đứng giữa sân, kiếm khí toàn thân rực rỡ, hào quang óng ánh.
Cách đó không xa, nội tâm chủ thân Nguyệt Thiền càng không yên tĩnh, tâm tình xao động hơn nhiều so với truyền nhân Tiên điện, thiếu niên kia đang ôm eo Thanh Y, tuyệt đối là cố ý.
Trên thực tế nàng tin chắc, Thạch Hạo thân mật với Thanh Y như vậy là muốn cho nàng nhìn thấy, làm cho nàng lúng túng. Nàng thậm chí có thể nhìn ra nét trêu tức trong con mắt của đối phương.
Bởi vì khi khoảng cách giữa chủ thân và thứ thân quá gần thì tâm tình có thể cảm ứng lẫn nhau, nhận biết rõ ràng.
Thạch Hạo ôm eo Thanh Y như thế khiến chủ thân Nguyệt Thiền có thể cảm nhận theo, eo nhỏ của bản thân nàng tựa như cũng có một cánh tay siết chặt, dùng sức ôm nàng.
Loại trải nghiệm này, thứ cảm giác này quá tệ khiến thân thể nàng nổi cả da gà, chưa có một người đàn ông nào có thể đến gần như vậy.
"Xoạt!"
Chủ thân Nguyệt Thiền được ký hiện thần bí bao phủ, thân thể thướt tha yểu điệu bốc lên từng làn sương mù mờ mịt, mông lung và thánh thiện, càng có gợn sóng mạnh mẽ khuếch tán ra, nàng cắn răng chịu đựng.
Keeng!
Thần kiếm ngang trời, tiếng vang điếc tai.
Truyền nhân Tiên điện đứng bất động nơi đó, thế nhưng trong nháy mắt có mấy trăm tia kiếm khí quét tới, tựa như một vệt cầu vồng cực kỳ rực rỡ vụt qua bầu trời.
Lòng bàn tay Thạch Hạo phát sáng, từng phù văn cổ xưa ngưng tụ, sau đó mãnh liệt đánh xuống, cốt văn nằm dày đặc tỏa ra khắp trời.
Đây là kiếm ý của cọng cỏ!
Cốt văn hóa làm kiếm khí đụng vào ánh kiếm của truyền nhân Tiên điện nên vang vọng leng keng, màu sắc rực rỡ, sau khi va chạm thì tựa như vô vàn ngôi sao xuất hiện.
"Khục!"
Khi kiếm khí tiêu tan thì một tiếng ho khan vang lên, trong hư không một bàn tay dò tới cứ như một ngọn núi nhỏ đột ngột ngăn cách giữa hai người, ngăn cản một trận chiến tiếp theo của bọn họ.
"Đây là Thư viện Thiên Tiên, và lại là nơi tĩnh tu của đệ tử nữ, không được làm ồn và chiến đấu." Một lão Thiên Thần xuất hiện.
"Đổi sang nơi khác, lúc đó sẽ chém chết ngươi." Thạch Hạo mở miệng, sợi tóc tung bay, vẫn ngang ngược như trước nhìn xuống phía dưới.
"Muốn chết thì ta giúp ngươi." Truyền nhân Tiên điện xoay người rời đi.
Đến đây thì mọi người tựa như thở dài một hơi, vừa nãy rất nhiều người ngừng thở, tỉ mỉ quan sát, bầu không khí thật sự quá ngột ngạt và căng thằng.