Đây là lửa gì? Thần kinh mạnh mẽ như Thạch Hạo mà lúc này cũng có chút bối rối.
Ngọn lửa này quá kỳ lạ, ánh lửa thì ôn hòa và bề mặt thì không ngừng biến hóa, từng ký hiệu bên trong ngọn lửa như được đúc từ kim loại, ánh sáng rực rỡ nhảy múa tựa như có cảm giác gì đó..
"Lại bắt đầu rồi!" Con ngươi Thạch Hạo như lưỡi dao, hồi hộp nhìn chằm chằm.
Sự biến hóa của nó càng lúc càng rõ ràng, chân thực, thậm chí có khí tức sinh mệnh.
Lúc này đốm lửa lại hóa thành một cây cổ thụ, thân cây như một Cầu Long* uốn thẳng lên trời, từng cành buông xuống tựa như xích thần trật tự vang lên ào ào.
* Cầu long: rồng có sừng.
"Rất giống Liễu Thần!"
Sau đó là bảo thuật Lôi Đế với tia chớp dày đặc ngưng tụ thành hình người đứng ngạo nghễ trời trên trời xanh, suy diễn pháp môn bất diệt muôn đời, vô cùng thần bí.
"Thì ra là như vậy!"
Trong lòng Thạch Hạo run bần bật, đốm lửa này vẫn chưa biểu diễn bảo thuật cụ thể, chỉ là đang suy diễn sau đó thể hiện ra một loại ý cảnh siêu thoát nào đó khuấy động đến tâm thần hắn.
Nó tựa như một chiếc gương phản chiếu pháp môn vô thượng!
Trong nháy mắt Thạch Hạo phảng phất thấy được chỗ thiếu sót của bản thân, nhìn chằm chằm pháp và Đạo mà đốm lửa này "phản chiếu", phát hiện ra những thiếu hụt trong pháp và Đạo của mình.
"Lấy lửa làm gương!" Con mắt Thạch Hạo sáng rực.
Hắn tĩnh tâm lại rồi nhìn những pháp và Đạo kia, quan sát đốm lửa diễn dịch đang diễn dịch và đối chiếu với bản thân, quan sát nhược điểm con đường của bản thân.
"Nếu cứ như thế này, mặc dù ta không phải là Lôi Đế, Côn Bằng thì có thể sẽ có một ngày thể hiện ra sức chiến đấu mạnh nhất mà chỉ bọn họ mới có thể phát huy ra hay không?"
Bất kỳ một bảo thuật nào thì người sáng tạo ra mới có thể phát huy đến mức mạnh nhất, bởi vì đó là thứ thích hợp nhất với bọn họ, người sau rất khó phù hợp đến hoàn mỹ.
Gió mạnh đập vào mặt, thế giới dưới lòng đất run run, Tề Đạo Lâm đã trở lại, không những triển khai Bát Cửu thiên công mà còn vận chuyển một cái pháp luân lao thẳng xuống nơi này.
Một luồng khí nóng khó tả khiến người ta cảm thấy đau nhức phủ xuống toàn thân, cả máu thịt và linh hồn đều sắp bị đốt thành tro tàn.
Nơi đây trở nên nóng rực, hai mắt Thạch Hạo đau nhói, thần niệm như bị thiên đao chém trúng suýt chút bất tỉnh, giống như rơi vào trong luyện ngục tàn khốc nhất lịch sử.
Hắn kêu to không tốt, đốm lửa này đang muốn phát uy, vì thế có thể khiến Thạch Hạo gặp nạn.
Bất quá, hư vô và tăm tối muôn đời như dự đoán cũng không đến, hắn vẫn còn sống, vẫn còn đứng đó nhưng đốm lửa kia đã biến mất, hắn giang hai tay thì thấy vẫn chưa bị thương tích gì.
"Thật lợi hại, đốm lửa này đủ để thiêu chết nhân vật cấm kỵ vô thượng." Thần sắc Tề Đạo Lâm phức tạp, nghi ngờ tìm kiếm không thôi.
Đốm lửa kia khi yên tĩnh thì nhu hòa mà thần thánh, như một đèn cổ sáng tỏ không thôi, kèm theo chư thiên, theo dõi đại Đạo, nhưng một khi bùng phát thì lại cực kỳ đáng sợ.
Tề Đạo Lâm cảm nhận vô cùng sâu sắc, dù là lão Thiên Nhân tại thời kỳ đỉnh cao nhất khi tới nơi này thì chắc chắn cũng phải nuốt hận, đốm lửa do ký hiệu tạo thành kia quá kỳ lạ rồi.
"Nó đã đi đâu rồi?" Tề Đạo Lâm hỏi.
Thạch Hạo lắc đầu, ánh sáng vừa nãy quá chói lòa, hắn ngỡ rằng mình đã bị đốt thành tro bụi, cơ bản không thấy rõ ánh lửa thần bí kia tột cùng là bay về phương nào.
Tề Đạo Lâm nhíu mày, thần giác của ông mạnh mẽ biết bao, thế nhưng vừa rồi lại không thể ngay tức khắc bắt được khí tức của đốm lửa thần bí kia, tựa như là biến mất không còn tăm hơi.
Điều này rất quái lạ, phảng phất như đốm lửa kia bùng cháy đến cực hạn rồi biến mất khỏi thế gian.
"Sẽ không phải đã tiến vào thân thể ngươi chứ?" Tề Đạo Lâm nghi hoặc nên nắm lấy tay Thạch Hạo tra xét một phen, dù vậy cũng không thấy tung tích gì.