Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Mưa ánh sáng chiếu rọi đi kèm là cánh hoa lấp lánh, đây là một người đàn ông mặc áo trắng, phong thần như ngọc, tỳ vết duy nhất là đầu trơn bóng, không có một cọng tóc nào.
Con ngươi của hắn rất đặc biệt, được tạo nên từ ký hiệu hình chữ "Vạn" ( 卍) vô cùng sáng rực cứ như là tiên hỏa đang bốc cháy, thế nhưng lại có một luồng sức mạnh hiểu thấu lòng người.
Đây là người nào? Đừng nói là Thạch Hạo dù là Tề Đạo Lâm cũng sợ hãi, người này thật đáng sợ, loại thần vận này khó có thể nói nên lời, siêu thoát trên nhân thế đi kèm khí tức bất hủ.
Hắn đứng thẳng đỡ lấy bông hoa, có phong thái tuyệt đại.
Nếu là đàn ông bình thường, trên đầu không tóc, tay cầm hoa thì nhất định sẽ khiến người khác cảm thấy buồn nôn, thế nhưng hắn lại có phong thái vô song, nói rõ thần vận đại đạo vô tận.
"Một vị cổ tăng!" Con ngươi của Tề Đạo Lâm co rút lại hít vào ngụm khí lạnh, hắn nghĩ tới một ít lời đồn.
Lúc Tiên cổ, từng có người kiểu này tu hành, Tây Phương giáo hiện giờ chính là tham khảo giáo lý của bọn họ, từng chiếm được pháp môn không đầy đủ của họ nên từ đó quật khởi, trở thành đạo thống cao nhất.
Thạch Hạo sau khi được Tề Đạo Lâm truyền thần niệm thì không khỏi sợ hãi, việc này... quá dọa người mà!
Vị cổ tăng này có cảnh giới ra sao?
Năm tháng đằng đẵng qua đi thế nhưng hắn vẫn còn sống, chẳng lẽ nói rằng khả năng vị này thật sự là -- Tiên!
Những gì hôm nay nhìn thấy quá mức chấn động, khiến Tề Đạo Lâm và Thạch Hạo đều nghẹn họng, luồng khí lạnh chạy từ đầu tới chân, vẻ kính nể hiện lên trong lòng.
Nhưng mà, bọn họ cũng không có cảm giác chút áp lực nào, vị cổ tăng áo trắng này chưa hề ra tay, ánh mắt dịu dàng, cũng chỉ có phong thái vô thượng đã siêu thoát ngoài thế gian mà thôi.
Hai người còn chưa phục hồi lại tinh thần thì trong quan tài đồng sáng rực như mặt trời kia lại lao ra bóng người thứ hai, người này cũng đứng giữa không trung.
Thân đạo bào tung bay, mái tóc dầy xõa trước ngực và sau lưng, ánh mắt sâu lắng, thân thể được mẫu khí nguyên thủy lượn lờ, cao cao tại thượng, khiến người khác không nhịn được muốn quỳ lạy.
Quan sát cẩn thận thì hắn khiến người khác sợ hãi.
Bởi vì, ở trong con mắt lại có mặt trời đang mọc, có cảnh tượng mặt trăng lặn về tây, còn có chùm sao bị phá nát, vũ trụ khô tàn, chấn động lòng người.
Hắn tựa như bước qua dòng sông thời gian, chứng kiến thương hải tang điền, thời đại biến thiên.
Mà trong tay của hắn lại nắm lấy một cây cổ phiên* tràn ngập khí hỗn độn, thứ này khiến người khác cảm thấy như có thể khai thiên tích địa, uy lực vô tận!
(*) Cờ hiệu.
Tề Đạo Lâm hóa đá như si ngốc, thật sự đã bị áp chế.
"Đây chẳng lẽ là Thanh Vi Thiên chủ?" Lão gần như nói mê, lời nói mơ hồ không rõ, cả người như choáng váng.
Từng có người khai quật ra di tích Tiên cổ và phát hiện được một vài ghi chép, từng có một vị Tiên được xưng là vô địch, đánh đâu thắng đó nhưng đã chết ở niên đại Tiên cổ.