Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Hỏa châu, rộng lớn vô biên.
Nơi sâu trong thảo nguyên, hai thầy trò từ trên trời hạ xuống.
"Bình tĩnh, tuyệt đối không được làm bậy." Thạch Hạo rất sợ lão kích động rồi mở toang quan tài đồng kia, lúc đó nguy hiểm khó mà lường được.
"Dẫn đường!" Tề Đạo Lâm nói ngắn gọn, thần sắc nghiêm túc, một thân đạo bào vàng óng bay phần phật, Bát Cửu thiên công tự động vận chuyển.
Hai người cứ như tên rời cung, cũng không có tiến sâu vào trong lòng đất mà chớp mắt đã biến vào trong bóng tối vô biên kia, bọn họ sử dụng pháp môn hành Thổ từ từ chìm xuống duới.
Dưới lòng đất yên tĩnh không chút tiếng động, mênh mông vô cùng, đây chính là hang lớn mà Thạch Hạo đã đào sau khi đưa Tam thế đồng quan xuống đây, nơi đây cách mặt đất cũng không biết bao nhiêu vạn dặm, đưa tay ra không hề thấy năm ngón tay.
Vừa mới lại gần thì mạnh như Tề Đạo Lâm cũng dựng thẳng lông tóc, bộ đạo bào phần phật bùng phát ra thần quang óng ánh.
Xung quanh lão hình thành nên tràng vực vô hình bao phủ Thạch Hạo ở bên trong, lão nhìn chằm chằm về trước.
Thế giới dưới lòng đất được chiếu sáng, nơi đó có chín bộ khung xương lấp lánh nằm ngang trong lớp đất, còn có một quan tài đồng khổng lồ đầy rỉ yên lặng không chút tiếng động nào.
"Đúng là... Tam thế đồng quan!" Tề Đạo Lâm run rẩy đưa tay ra, từng bước tiến về trước, lão muốn lại gần xoa lên trên, mặt mày vô cùng kích động.
"Cẩn thận!" Thạch Hạo nhắc nhở, trong lòng rối loạn, lần này sẽ không phải là hại vị đạo chủ này chứ.
Tề Đạo Lâm dừng nơi này, phù văn dày đặc chiếu sáng cả thế giới dưới lòng đất này, tất cả đều sáng trưng thấy rõ hoàn toàn.
Chín bộ long cốt trắng tinh, quan tài đồng thì cổ xưa nặng nề, mang dáng vẻ của năm tháng tang thương, hai thứ nối liền với nhau hình thành nên một hình ảnh kỳ lạ.
Như có như không, tựa như âm thanh thờ cúng cổ đại văng vẳng thế nhưng lại có tiếng giết chóc vô biên như biển gầm đánh tới.
Thạch Hạo kinh ngạc, lúc trước khi mà hắn tới thì không hề có tình cảnh như thế này, hiện tại vẫn chưa tiếp xúc quan tài đồng kia thì làm sao lại có dị tượng bực này chứ?
"Người khác nhau thì cảnh sẽ khác nhau." Tề Đạo Lâm nói, tuy nỗi lòng lão bất ổn thế nhưng cũng không có kích động tới mức mất đi lý trí, đạo hạnh cao thâm như lão thì cũng không thể nào phạm phải sai lầm sơ đẳng này.
Đoàn hỏa diễm thần bí kia đâu? Thạch Hạo tìm kiếm thế nhưng không hề nhìn thấy.
"Sư phụ, năm đó người truy đuổi Tam thế đồng quan này nên đã đặt cả tính mạng lên trên nó, khiến Cung điện Chí Tôn trở trên sa sút, hôm nay con rốt cuộc cũng nhìn thấy nó rồi." Tề Đạo Lâm mở lời.
Đây là lần đầu tiên chính miệng lão nói ra, mình xuất từ nơi nào!
Thạch Hạo cũng không hề ngạc nhiên, sớm đã nghi ngờ rằng vị đạo chủ của Đạo tràng Chí Tôn này chính là truyền nhân cuối cùng của Cung điện Chí Tôn, đạo thống này xưa nay đều đối lập với Tiên điện.
"Sư phụ, người từng nói quan tài đồng này rất quan trọng, nó tới từ Tiên cổ và mang theo tin tức trọng yếu, cũng có thể có quan hệ với truyền thừa của chúng ta, cho nên mới không ngừng tìm kiếm và mở nó ra. Hôm nay, con đang đứng trước mặt nó, cũng không biết có thể hoàn thành tâm nguyện của người hay không nữa." Tề Đạo Lâm nói tiếp.