Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Trong vùng núi yên tĩnh, Tề Đạo Lâm ngồi xếp bằng trên một tảng đá lớn, đạo bào vàng phần phật, râu tóc bạc phơ, đầy vẻ cao nhân Tiên đạo.
Thế nhưng Thạch Hạo lại biết, lão già này có nhiều lúc rất bỉ ổi, đệ tử như hắn là bị 'trộm tới', mỗi lần nghĩ tới là cảm giác bị hãm hại lại ùa lên.
"Đạo chủ, ông mạnh như thế, dù gì cũng là chúa tể một phương, hay là cho con chút pháp khí đi, yêu cầu của con cũng không cao lắm đâu, những thứ mà ông từng dùng qua á, cứ đưa cho con một vài món cũng dược." Thạch Hạo nói.
Lão nở nụ cười hiền lành, nói: "Chuyện này thì đáng là gì chứ."
Thạch Hạo nghe thấy thế thì nhanh chóng bổ sung, nói: "Đạo chủ, đừng có đưa pháp khí Thiên Thần gì đó nghe, ông đã là cấp Giáo chủ thì cũng phải đưa ra một vài bảo vật trấn giáo chứ?"
Nụ cười của Tề Đạo Lâm càng rạng ngời hơn, nói: "Đưa những pháp khí này thì quá keo kiệt rồi."
Thạch Hạo kinh ngạc thế nhưng lại cảm thấy không ổn, lão già này đời nào thoáng như vậy chứ?
"Ngươi xem thử đây là thứ gì?" Tề Đạo Lâm mở bàn tay, nụ cười rạng ngời, đạo bào vàng phát sáng, bàn tay vạch một đường trong hư không lập tức thiên địa vang lên ong ong.
"Pháp khí ẩn thân à?" Thạch Hạo nghi ngờ, trong lòng bàn tay của lão chẳng hề có thứ gì.
"Pháp khí, kết cấu của nó quá nhỏ, thứ mà ta đưa cho ngươi thì có giá trị vô lượng, còn lớn hơn nó nhiều." Tề Đạo Lâm bình tĩnh nói.
"Là cái gì?" Thạch Hạo tìm kiếm.
"Toàn bộ thế giới." Tề Đạo Lâm ngạo nghễ nói, một tay chỉ thiên một tay chỉ địa rồi nói: "Những thứ này đều cho ngươi hết!"
Thạch Hạo: "..."
Hắn biết, danh tiếng của lão già này chẳng hề tốt lành gì, hay phải nói là rất tồi tệ, với phong cách của lão thì không đời nào sẽ cho hắn chí bảo, quả nhiên... là đang lừa gạt hắn.
Dang vẻ của Tề Đạo Lâm nghiêm trang, nói: "Thế giới lớn như thế, rộng như thế, cửu thiên thập địa mặc ngươi tung hoành, muốn cái gì thì cứ việc đi lấy!"
"Lão già, đừng có nghiêm túc như thế, nổi hết da gà rồi nè." Thạch Hạo nhỏ giọng nói.
Tề Đạo Lâm cảnh tỉnh, nói: "Tên nghiệt đồ, thái độ gì đó hả, không thấy sự dụng tâm lương khổ* của sư phụ à? Người khác đưa kỳ trân, bí bảo còn sư phụ đưa cả toàn bộ thế giới cho ngươi, giúp ngươi có thể trên kích cửu thiên, dưới tìm cửu u, thiên địa rộng lớn tới mức nào thì tâm ngươi rộng tới mức đó, thành tựa tương lai của ngươi cũng sẽ tới mức ấy!
(*): Dùng nhiều tâm tư trí lực để suy đi tính lại.
Thạch Hạo không nói gì, lão già này cái gì cũng có thể nói, cộng thêm việc vận dụng bí pháp khiến cả người tỏa ra ánh sáng thần thánh trông rất là dọa người, dáng vẻ thì y như kẻ xấu vậy.
Thế nhưng, xưa nay hắn cũng không phải là người dễ bị lừa gạt, cốt văn Nguyên thủy chân giải trong cơ thể vận chuyển giúp bản thân tỉnh táo, cơ bản không hề bị ảnh hưởng gì, lầu bầu nói: "Kỳ thực, con chỉ muốn một bí bảo, có thể dùng cả thế giới này để đổi với ông."
"Nghiệt đồ, ngươi muốn ta tức chết à, năm đó hai vị sư huynh của ngươi từng trải nghiệm qua bổng hát* của ta cho nên mới tỉnh ngộ, trong lòng dâng trào ý chí tới tận trời cao, lệ nóng hoen mi, hát vang không ngừng, muốn sở hữu toàn bộ đại thế giới thì phải đi chém giết, anh hùng cái thế! Ngươi xem lại mình đi, bộ dạng như thế nào, tính giác ngộ quá thấp!" Tề Đạo Lâm trách mắng.
(*) Bổng hát: https://rongmotamhon.net/tu-dien_thu...o-tam-hon.html
"Là tỉnh ngộ hay là nước mắt đầy mặt, vì sao sau đó lại bị đánh cho chạy mât dép, không dám trở về nữa?" Thạch Hạo nhỏ giọng nói.