Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Tề Đạo Lâm với tiếng xấu lan xa, lão nếu như muốn trả thù một đại giáo thì không ai có thể ngăn cản được.
Đạo tràng Chí Tôn có quá ít môn đồ, chỉ có hai người bọn họ nên Tề Đạo Lâm cũng không cần lo lắng tới việc người khác trả thù, vì lẽ đó nên lão mới ngông cuồng lớn tiếng nói thế.
Sơn môn phủ đầy cỏ dại, nền đất nứt toác, ngói vỡ khắp nơi thế nhưng hào quang của hai thầy trò chiếu khắp muôn nơi, lại có chút thần thánh khác lạ.
"Hoang, là truyền nhân của Đạo tràng Chí Tôn, Tề Đạo Lâm thông báo cả thiên hạ, từ nay về sau người nhằm vào hắn sẽ giảm không?"
"Ngươi sai rồi, chắc chắn sau này sẽ còn, hơn nữa chắc chắn đều là những kẻ tàn nhẫn!"
"Mặt ngoài thì không dám thôi."
Tu sĩ các giáo thảo luận, bọn họ vô cùng kích động, trận chiến vừa nãy khiến máu của mọi người sục sôi, người Hộ đạo của Thiên Nhân tộc cũng thất bại, chuyện này ảnh hưởng rất sâu.
Hoang, trở thành một cái tên đầy nổi tiếng, được Tề Đạo Lâm với tiếng xấu lan xa tuyên bố rằng là đệ tử của mình, việc này chắc chắn sẽ truyền khắp các đại tộc, dù đúng hay sai thì cũng sẽ nhờ đó trở thành 'tu sĩ bất lương'.
Thiên Nhân tộc mất mát quá nhiều, ai nấy mặt mày xám ngắt, cú sốc này quá lớn, Thiên Thần không địch lại, ngay cả người Hộ đạo cũng bị người ta chém rớt hai sừng.
Đường đường là Hoàng tộc thì làm sao chịu cho thấu?!
Tất cả mọi người đều cúi đầu, nắm chặt nắm đấm, sỉ nhục vô cùng lớn thế nhưng không có bất cứ biện pháp nào, lão Thiên Nhân sẽ xuất thủ ư? Nhưng lão sẽ phải tiến vào khu không người rộng lớn kia.
Đồng thời, có mấy người hối hận, lúc trước nếu đừng thèm thuồng bảo thuật của Thạch Hạo và làm thân với hắn thì bây giờ sẽ là tình hình khác rồi.
Nhưng mà giờ nói cái gì cũng đã muộn!
"Hoang, một thiếu niên nhưng lại khiến cả Thiên Thần của bộ tộc ta gặp nạn, Hộ đạo đại nhân bị thương, tuổi trẻ kiệt xuất bị chém, đúng là vô cùng nhục nhã!"
Ai nấy đều tức giận, đau đớn nhưng chẳng biết phải làm gì, kết quả này quá tệ.
Chỉ là hiện tại dù có tức giận cỡ nào cũng chỉ biết cúi đầu che giấu, nếu không tên Tề Đạo Lâm kia sẽ không bao giờ bỏ qua, sơ sót một chút thì bọn họ sẽ bị quét sạch cũng nên.
Vân Hi đứng trên một ngọn núi, quần áo phất phới, trên gương mặt xinh đẹp đầy phiền muộn, cặp mắt mộng ảo như có sương mù, mái tóc tung bay, cả người yên tĩnh, nàng chìm đắm trong mê man.
"Ngươi vẫn tốt chứ?" Thạch Hạo truyền âm, ngày hôm nay Vân Hi đã bất chấp hậu quả để giúp Thạch Hạo chạy trốn thì làm sao hắn có thể mặc kệ chứ.
"Cũng được!" Vân Hi cười gượng gạo, hôm nay nàng đã làm những chuyện 'khác người' như thế, cũng không phải giúp Thiên Nhân tộc mà là hiềm nghi tư thông với địch.
"Đừng về Thiên Chi Thành nữa." Thạch Hạo nói, sợ nàng bị Thiên Nhân tộc làm khó.
Vân Hi lắc đầu, tổ phụ và người thân của nàng đều ở đó thì sao không trở về được chứ, hơn nữa nàng là thành viên của Thiên Nhân tộc, dù thế nào cũng không thể phản tộc được.