Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Tề Đạo Lâm đứng trên gạch vụn của sơn môn, đạo bào theo gió bay phần phật, ánh sáng thần thánh dâng trào xông lên tận mây xanh, khiến cho toàn bộ Đạo tràng Chí Tôn trở nên thần thánh chứ không còn hoang vu như trước nữa.
"Tiểu Tề, cặp cánh của ngươi đã cứng khỏe, há miệng là muốn giết Thiên Thần, ngậm miệng là muốn chém Hoàng tộc." Người Hộ đạo lạnh lẽo nói, hắn cũng không phải là Thiên Nhân tộc, cũng không biết chủng tộc nào nhưng chỗ đặc biệt chính là chiếc sừng ngay trên đỉnh đầu kia.
"Đã giết tới trước sơn môn của ta mà còn bắt ta phải vui vẻ à? Nếu không để khi nào rảnh ta đi dạo loanh quanh vài vòng ở Thiên Chi Thành, tiện thể đại khai sát giới một phen." Tề Đạo Lâm bình tĩnh nói thế nhưng không một ai dám cho rằng đó là lời nói đùa.
Dựa trên cách làm việc của vị đạo chủ này thì lão nói được thì sẽ làm được.
"Tề Đạo chủ, từ lúc ngươi quá trớn lần trước thì Hộ đạo tiền bối của bộ tộc ta sớm đã muốn tự mình tới nói chuyện với ngươi, thế nhưng với điệu bộ này thì thật sự cho rằng Thiên Nhân tộc ta yếu mềm ư?" Vị trung niên Thiên Thần kia mở miệng.
Hắn rất bất phàm, thân thể được ánh sáng bao phủ, cốt văn đan dệt thành áo giáp khoác lên mình, gợn sóng kinh người tản ra, ánh mắt cứ như bó đuốc rực cháy.
Nhưng thân phận hiện tại của hắn cũng chỉ là 'đạo đồng*', phụ trách việc dìu đỡ người Hộ đạo.
(*) Đồng: Người đầy tớ nhỏ.
Trên thực tế, xác thật ngày xưa hắn chính là đồng tử bên cạnh của người Hộ đạo, chỉ có điều thời gian dài đằng đẵng qua đi nên đã trưởng thành, có thể bễ nghễ một phương, ngạo thị sinh linh các tộc.
"Nếu là quá trớn quá đáng thì ta đã sớm đại khai sát giới rồi, đám các ngươi chẳng ai biết xấu hổ là gì, mặc kệ là Tôn giả, Chân Thần, Thiên Thần, ta chẳng thèm quan tâm tới thân phận của mình mà giết sạch toàn bộ rồi."
Tề Đạo Lâm nói tùy ý thế nhưng trong tai mọi người lại như là sấm sét, đẫm máu, tựa như có một luồng sát khí ngập trời bao phủ nơi đây.
"Tiểu Tề, ta chỉ hỏi một câu, có thể giao thiếu niên đó ra đây được không?" Người Hộ đạo của Thiên Nhân tộc nói, lão chống một cây gậy, thân thể lọm khọm thế nhưng trong lúc nháy mắt thì b*n r* những chùm sáng khiếp người.
Ánh mắt của lão lướt qua chỗ nào thì chỗ đó đều sáng rực lên cứ như tia chớp xẹt qua vậy, sau đó lão đưa mắt nhìn về phía Thạch Hạo không hề rời mắt.
Thạch Hạo chấn động trong lòng, ông lão này quả nhiên kinh khủng, chỉ là ánh mắt quét nhìn mà cứ như là thiên đạo bổ xuống sát khí cuồn cuộn, tuyệt đối có thể đánh sụp cả ngọn núi.
Cũng may là Tề Đạo Lâm đứng bên cạnh, tỏa ra từng tia ánh sáng thần thánh bao phủ cảo tòa sơn môn này, luồng sát khí kia không cách nào tới gần được.
"Không thể!" Tề Đạo Lâm từ chối thẳng.
"Hắn là mầm họa mà tộc ta chắc chắn phải diệt, Tề Đạo chủ đang muốn làm căng ư? Trước đây, hắn chưa có bất cứ quan hệ gì với ngươi cả." Nơi phương xa trong dãy núi kia, Thiên Thần Mạc La đứng dậy, lau đi máu nơi khóe miệng, nối lại xương gãy rồi đi về nơi đây, việc này khiến cho dãy núi đó lần nữa rung lên.
"Ta nói một câu thật nghiêm túc nhé, Hoang chính là truyền nhân duy nhất của Đạo tràng Chí Tôn, lời này không phải nói cho có mà là muốn báo cho cả thiên hạ biết, nghe cho thật rõ!" Tề Đạo Lâm quát lên.
Thời khắc này, cả người lão phát sáng, âm thanh của lão cứ như gió lớn càn quét bát hoang, truyền về các phương, chấn động cả mảnh thiên vực này.