Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Tất cả mọi người đều ngơ ngẩn nhìn về phương xa, nơi đó bụi bặm đầy trời, ai nấy đều như tượng đất đứng nơi đó chẳng hề nhúc nhích, khó có thể mở miệng nói chuyện.
Sơn môn nhỏ rách nát, ngói vỡ gạch vụn, những cây già chết khô cùng với cỏ dại cao nửa người, vô cùng hoang vu.
Nhưng hiện giờ ai dám khinh miệt?
Một bàn tay lớn màu vàng thối lui khỏi hư không, biến mất trong sơn môn.
Hình ảnh này chấn nhiếp tất cả mọi người! Tu sĩ các giáo đứng bất động, ai cũng bối rối còn chút ngẩn ngơ, cảnh tượng và kết quả ấy đều khắc sâu trong mỗi người.
Phương xa, dãy núi nứt đổ. Đó là một vị Thiên Thần thế nhưng lại bị đập bay ra xa khiến hai mươi mấy ngọn núi đều đứt đoạn, mặt đất nứt ra, đá tảng tứ tung!
Trên đất có máu chảy cứ như là sông nhỏ vậy, khiến vùng núi đó đỏ sẫm trông rợn người.
"Là thật sao?" Có người nhỏ giọng nói, chỉ sợ làm cấm kỵ kia tức giận.
"Ta... vừa thấy cái gì vậy? Trời ạ, một vị Thiên Thần cao cao tại thượng, nhìn xuống sinh linh các tộc lại bị đập bay!" Có người hét lớn, cứ như vừa thức tỉnh trong giấc mơ vậy.
Mọi người miệng lưỡi khô cứng, tiếng nuốt nước bọt ừng ực cảm thấy không thể nào là sự thật được, kết quả này khiến mọi người chấn động không thôi!
Trước sơn môn tàn tạ chỉ có một mình thiếu niên đứng trên phế tích, tóc đen dài buông xõa, ánh mắt tinh khiết khiến bản thân hắn toát lên vẻ ung dung và bình tĩnh.
"Ầm!"
Nơi phương xa trên dãy núi có một thân ảnh khổng lồ bay lên, lập tức khiến cả vùng núi đó rung chuyển, đá to lăn lông lốc, hàng loạt cổ thụ che trời rụng hết cả lá.
Tu sĩ các giáo đều sợ hãi không tự chủ rút lui về sau, nội tâm trở nên lạnh lẽo, dưới áp lực kinh khủng kia thì linh hồn cũng phải run rẩy.
Rất nhiều người run lẩy bẩy, dưới uy thế vô thượng thì có không ít người quỳ rạp xuống, cốt văn hừng hực cả người quỳ lạy về vị Thiên Thần kia.
Đây là một loại thần phục chứ không hề bị ép buộc, bắt nguồn từ linh hồn và bản năng, kính nể và phục tùng vô điều kiện với vị Thiên Thần kia!
Uy phong của Thiên Thần không thể đỡ được, những tu sĩ cấp thấp một khi thấy thì không cách nào chống lại được, có một loại sợ hãi trời sinh nên không ngừng khấu đầu.
Chỉ là, một cường giả cao cao tại thượng như thế vừa rồi còn bị một người tát bay, khiến hắn đứt lìa một cánh tay!
"Tề Đạo Lâm!"
Thiên Thần Mạc La nổi giận, lời nói chấn động khắp nơi, cứ như là sấm sét xuất hiện, mây trắng bốn phía đều tán loạn.
"A!" Mấy người hét lớn bịt kín lỗ tai của mình, còn có một số người thất khiếu chảy máu, ngơ ngẩn rút lui.
Uy thế cỡ này, thật kinh người.
"Lão tổ!" Mọi người của Thiên Nhân tộc hét lớn nhìn về Thiên Thần đang tới kia.
"Ồn cái gì, nếu như không biết đúng sai thì mạng không còn!" Bên trong sơn môn nhỏ rách nát kia truyền tới lời nói thiếu kiên nhẫn, biểu lộ vẻ ngông cuồng, xem thường.
Sau lưng tất cả mọi người đổ mồ hôi lạnh, sợ hãi không thôi, há miệng là muốn diệt một vị Thiên Thần, mà cách nói của hắn lại như là chuyện đương nhiên vậy.