Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Thân thể của Vân Hi khẽ run nhìn Hoang, nhìn Thạch Hạo của hạ giới, hắn còn chưa tới mười tám thế nhưng đã có thể ngạo thị sơ đại của thượng giới.
"Mau xuất thủ giết hắn!" Có thần linh âm thầm truyền âm.
Sau cùng, Vân Hi ổn định lại tinh thần, nàng cất bước trên bầu trời đi tới ngọn núi đối diện, tiếp cận lấy Thạch Hạo.
"Ồ, thế hệ trẻ tuổi của Thiên Nhân tộc muốn xuất chiến à?" Mọi người kinh ngạc, đã tới nước này, Hoàng tộc của ngày xưa vẫn chưa từ bỏ ư?
Việc thành ra vậy, tất cả mọi người đều tin chắc, người trẻ tuổi ở thượng giới có thể đứng ngang hàng với Thạch Hạo không nhiều, hiển nhiên những người kiệt xuất của Thiên Nhân tộc không nằm trong số này.
"Cô gái này rất đẹp, cứ như là tiên tử bước ra từ tranh vậy!" Rất nhiều người thán phục, Vân Hi quả thật quá đẹp, làn da trắng mịn, mắt như bảo thạch, vóc người với đường cong hút hồn, áo tím tung bay, có thể gọi là giai nhân tuyệt thế.
"Nàng là minh châu của Thiên Nhân tộc và cũng đã dung hợp Thiên Mệnh thạch, địa vị rất cao." Có người nhận ra.
Làn da của Vân Hi trắng bóng ngẩng đầu nhìn ngọn núi đối diện, thiếu niên kia lại quá bình tĩnh, tay nâng Thiên Mệnh thạch, ánh sáng đầy trời, thánh huy ngút ngàn, cứ như là thần chủ vậy.
Tâm tình của nàng phức tạp, cũng từng đối địch, cũng từng đồng sinh cộng tử, cũng từng đồng hành một đoạn đường dài, nhưng nay lại thành ra vầy.
"Đừng nên tới quá gần!" Có người Thiên Nhân tộc truyền âm nhắc nhở nàng.
Rất rõ ràng, Vân Hi không phải là đối thủ của Hoang, chỉ có thể lợi dụng sự gút mắc giữa hai người để làm đối phương phân tâm, đứng ở khoảng cách an toàn rồi đột ngột dùng pháp khí Thiên Thần mới có thể phát động một đòn trí mạng được.
Vị thần của Thiên Nhân tộc căn dặn, đồng thời lúc nào cũng có thể ra tay.
"Nàng là...." Phượng Vũ mắt lộ thần quang nhìn về giữa trường rồi nhìn về phía Thiên Nhân tộc, nói: "Hoang nguy rồi, dù thế nào thì Thiên Nhân tộc cũng sẽ không bỏ qua cho hắn."
Mi tâm của Thanh Y phát sáng, một chùm lửa nhảy nhót vô cùng rạng ngời, áo trắng không dính chút bụi trần, bản thân kỳ ảo mà xuất thế, khẽ nói: "Ta tin chắc hắn sẽ không có chuyện gì đâu, mạng của hắn rất lớn."
"Ngươi muốn ra tay giúp hắn à?" Phượng Vũ nhìn mi tâm của Thanh Y, biết đó là cổ hỏa Thanh Nguyệt diễm, là một trong những mồi lửa quý báu nhất thế gian.
Trong hư không, Vân Hi thở dài, thân thể thướt tha, chân sen khẽ nhích, áo tím phát sáng cứ như mây khói hiện lên, cả người trông rất mờ ảo.
Hàng mi cau lại, trong mắt lấp lánh ánh sáng nhìn chằm chằm Thạch Hạo, môi anh đào đỏ tươi mấp máy mấy lần thế nhưng cũng không cách nào nói được.
Giờ gặp lại, còn biết nói gì đây?
Đối diện, Thạch Hạo vô cùng bình tĩnh, vô cùng thản nhiên, hắn không thẹn với lương tâm, cùng tới từ hạ giới nên hắn đã làm được cái gọi là giúp đỡ hết mình.
Ở Thiên Chi Thành, Vân Hi không có năng lực giải quyết, không thể quyết đoán chỉ biết bị Thiên Thần dẫn đi bế quan, không cách nào giải cứu hắn được, vì thế hắn cũng không có oán giận gì nàng.
Nhưng giờ hai bên đối lập, nếu như đối phương xuất thủ thì sẽ hoàn toàn khác, Thạch Hạo sẽ không lưu tình.
Vân Hi cảm giác được vẻ nóng rực, ánh mắt của đối phương khiến bản thân nàng nóng lên, lập tức bước chân dừng lại, vẻ thất thần hiện ra cũng có chút khó chịu nhìn về trước.
Hai người vẫn không nói gì, thế nhưng Vân Hi đã dừng lại, không tiến lên nữa.
Phía sau, vị thần của Thiên Nhân tộc gật đầu, vẫn trong khoảng cách an toàn, đây cũng coi như là một thử thách cho Vân Hi, thử xem tâm tính của nàng có dành cho tộc nhân hay không.
Nơi đây yên tĩnh, Thạch Hạo không nói lời nào.
Vân Hi thì thần sắc phức tạp, chuyện xưa hiện lên, tiếng nói quen thuộc hiện lên, vẻ ngỗ ngược và dây dưa của ngày xưa hiện lên, bảo vệ một đường hiện lên, tới giờ gặp lại chỉ biết nhìn nhau mà thôi.
Sau cùng, nàng thu lại vẻ phiền muộn, sắc mặt bình tĩnh, ánh mắt dần dần có thần, ánh sáng rực rỡ.
Nàng ra tay dứt khoát, vận dụng bảo cụ.
Keeng!
Tiếng kim loại vang lên khắp đất trời, lòng bàn tay của nàng dâng lên khí lành, nơi đó có vật hiện lên phóng thích ra thần lực và phù văn chí cường.
Chỉ trong nháy mắt, bầu không khí nơi đây trở nên căng thẳng!
Con ngươi của Thạch Hạo co rút lại nhìn chằm chằm Vân Hi nơi đó, cả người hắn hừng hực cốt văn.
"Hỏng rồi!" Có người nói nhỏ linh cảm điều không ổn, có gợn góng Thiên Thần, có pháp khí rất đặc biệt không cần tốn công khống thế cũng có thể phát ra uy lực mạnh mẽ.