Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Hoang, một danh xưng tràn đầy sức mạnh kỳ lạ.
Sau khi thân phận bị tiết lộ thì tiếng người huyên náo, quần hùng khiếp sợ.
"Sao lại là hắn chứ, đệ tử của sơn môn nhỏ sa sút lại là Hoang?!"
Sóng lớn mênh mông tỏa ra, tiếng huyên náo điếc tai, tốc độ máu chảy của nhiều người tăng nhanh, ai cũng trợn tròn mắt nhìn chằm chằm thiếu niên thanh tú phía trước.
Từ tu sĩ bình thường cho tới Tôn giả, nam nữ già trẻ đều chấn động không thôi, chuyện này thật khiến lòng người sục sôi, cảm xúc lao nhanh trong cơ thể.
"Trời ạ, hắn là Hoang, cuối cùng cũng gặp được, không ngờ lại có thủ đoạn thế này, quá nghịch thiên!"
Rất nhiều người hét lớn, cảm thấy không cách nào tưởng tượng được.
Tin tức quá kinh người, chân tướng bị vạch trần quá đột ngột, mọi người chưa có chuẩn bị tâm lý, khi biết được thì vô cùng kích động, khó mà tin được.
Hoang, quật khởi ở Ngũ Hành châu, đại chiến với các lộ sơ đại, danh chấn mấy chục châu. Sau đó dây dưa ân oán với Thiên Nhân tộc, nghe đâu còn có rất nhiều Giáo chủ tới cho nên mưa bão ngưng tụ ở Thiên Chi Thành.
Hiện giờ hắn lại tới đây, thân phận phơi bày ngoài ánh sáng cho nên sẽ thành tâm điểm, tất cả mọi người đều bàn luận trợn tròn mắt, cứ như xem một con quái vật vậy.
"Giết Minh tử, chém Thái dương Thần đằng, hầm rục Tử kim Chân hống, đối đầu với truyền nhân Tiên điện, giết Chiến vương... lần lượt từng người một, chiến tích quá huy hoàng!"
"Hiện giờ hắn đánh bại U Vũ, chém ngang hông thanh niên chí tôn đệ nhất của Thiên Nhân tộc, thật sự là thần dũng!"
Rất nhiều thiếu niên với ánh mắt nóng rực, nhiệt huyết sôi trào, tràn ngập vẻ kính nể nhìn thiếu niên trên cao kia, đây chính là cường giả tuyệt thế trong đồng đại.
"Ta đã nói rồi, hắn thanh tú như vậy, khí chất lại xuất chúng cứ như là "Trích tiên" thì làm sao có thể là tên bại hoại mà các ngươi gọi chứ, cũng chỉ là ở trong sơn môn nhỏ sa sút này mà thôi, hắn là Hoang!"
Thư viện Thiên Tiên, mắt của một vài nữ sinh phát sáng, nắm chặt nắm tay, vẻ mặt kích động không thôi, trước kia cũng vì vấn đề này nên các nàng đã từng tranh luận rất nhiều.
"Quá lợi hại, hắn chính là Hoang, dù là thần thoại Thiên Mệnh cũng bị hạ gục, thần nhân ngút trời nhen!"
Rất nhiều người hưng phấn, một vài người còn sùng bái, cũng có người sợ hãi nhìn về thiếu niên đầy mạnh mẽ giữa trường kia, trong lòng khó có thể bình tĩnh được.
Nếu như nói ai là người buồn bã nhất thì chắc chắn là Thiên Nhân tộc, lúc này bọn họ cứ như một bước đã vào vực sâu vạn trượng, trời long đất lở, trong mắt đều biến thành màu đen.
Kết quả này làm ai nấy run rẩy, cảm thấy vô cùng nhục nhã, không ngờ ngay cả U Vũ cũng đại bại, suýt nữa chết thảm tại chỗ.
Cao thủ cấp Thần đều đang phát sáng, ánh lửa hừng hực, sát khí ngập trời, vừa nãy bọn họ đã đánh hụt không cách nào theo kịp thiếu niên kia, trơ mắt nhìn hắn chém xuống một đao.
"A..." Có thần linh gào thét, mái tóc rối bời, hắn tức giận không thôi, tỏa ra sát khí vô biên khiến vô số lá cây rơi lã chã.
Có người ôm lấy U Vũ và giúp hắn chữa thương, ngăn cản cốt văn tia chớp kia ăn mòn thương thế, phòng ngừa hắn chết đi.
U Vũ đã mất đi nửa thân bên dưới, máu tươi văng tung tóe, vẻ mặt trắng xám, một thanh niên cường giả tuyệt đại, vốn là khí thôn sơn hà, có thể ngạo thị kiệt xuất các tộc nhưng giờ đại bại, rơi vào một bước này.
Chuyện này cứ như là một cú đánh cực mạnh vào thế hệ tuổi trẻ của Thiên Nhân tộc, một đao kia đã chém sạch tự tin của bọn họ, hủy đi sự kiêu ngạo của Hoàng tộc, phá tan huy hoàng của thái cổ!