Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Một quyền này của Thạch Hạo kinh thiên, kim quang vạn trượng, gió mạnh vù vù, một vài ngọn núi từ mặt đất vút lên không rồi nổ tung.
Một thiếu niên thanh tú, chỉ vung ra một quyền nhưng lại mạnh mẽ mãnh liệt như thế.
Đối diện, thân thể của U Vũ dâng lên ráng lành giết tới gần, người mặc giáp trụ được cốt văn hóa thành, thần hà tế nhật, nắm đấm khiến hư không vặn vẹo.
Ầm!
Cú va chạm này kinh sợ tới tận linh hồn, tiếng vang vô cùng lớn tỏa ra những kí hiệu thần thánh in dấu trong hư không, thần lực chí cường dâng trào.
Thời khắc này, cứ như trời long đất lở vậy!
Hư không mơ hồ, mặt đất nứt ra, từng khe hở lớn đen ngòm trải dài trong dãy núi khiến không ít ngọn núi sụp lún, hình thành nên hình ảnh kinh khủng trong lòng mọi người.
Lưỡng hùng tranh bá cứ như thoát khỏi ràng buộc của nhân gian, cứ như hai con chân long cuộn mình, từ thời Tiên cổ vọt tới chiến đấu ở đương đại này.
"Vù!"
Gió to nổi lên, U Vũ lùi về sau, cặp Ngân dực to lớn vỗ mạnh, thánh huy trắng nõn và sương mù đồng loạt khuếch tán khiến một vài ngọn núi nơi xa đều rung chuyển.
Hắn mạnh tới lạ thường, đây là kết quả tiến hóa sau khi dung hợp Thiên Mệnh thạch, thần thoại Thiên Mệnh khiến hắn mạnh hơn trước đây một đoạn!
Một bên khác, Thạch Hạo đứng yên nơi đó không chút tổn hại nào, tay áo phất phới, sợi tóc tung bay, ánh mắt sắc bén, thân thể cao ráo, cốt văn hừng hực, hắn ung dung và bình tĩnh.
Uy thế cỡ nào đây, lại có thể chống lại thần thoại Thiên Mệnh!
Khắp nơi yên tĩnh như tờ thế nhưng trong thâm tâm mọi người đều run rẩy liên hồi, một thiếu niên thật là mạnh, sơn môn nhỏ lụn bại này lại xuất hiện một đệ tử như thế, muốn nghịch thiên sao?
Đến giờ cũng không ai biết, hắn là Hoang!
Rất nhiều người của Thiên Nhân tộc đều bất an, đối thủ lại mạnh tới mức này, dù U Vũ đã lột xác tới trình độ này cũng không thể trấn áp hắn ngay tức khắc ư?
Gương mặt mỏng manh của Vân Hi tràn ngập vẻ kinh sợ, đôi mắt đẹp lấp lóe nhìn chiến trường không rời.
Trong lòng của Chân Thần Thiên Nhân tộc hơi hồi hộp, sự mạnh mẽ của Hoang khiến người khác cảm thấy áp lực nặng nề.
Nhưng mà, rất nhanh sau đó họ ổn định lại tâm thần, bởi vì Thiên chi dực, Thiên chi giác và Giáp trụ trời ban U Vũ đều chưa vận dụng, đây mới là đòn sát thủ thật sự!
"Tên không biết gì kia, dám khiêu chiến thần thoại Thiên Mệnh, chết sẽ không có chỗ chôn." U Vũ khẽ nói, tiếng nói của hắn rất lạnh không có chút cảm tình gì, cứ như là chúa tể nhìn xuống nhân gian, nhìn chúng sinh trên thế gian đau khổ luân hồi.
Sau một khắc, hắn biến mất.
Hắn triển khai thần thuật trời ban của chính mình kéo Thạch Hạo vào trong nhà giam hư không kia, tiến hành cuộc đối quyết cuối cùng!
Bóng tối kéo tới, lạnh lẽo và yên tĩnh.
Đã trải qua lần đầu tiên nên Thạch Hạo hiểu được bí mật của hắn, cướp đoạt ánh sáng, âm thanh, thân thể, nguyên thần, nhưng mà cũng chỉ là lừa phỉnh, bản chất thật sự là Hư không đạo.
"Hả?"
Thạch Hạo thất kinh, khi tạo ra Động thiên duy nhất thì hắn chịu phải lực cản cực lớn, vô cùng khó khăn.
Hắn hét lên một tiếng, vận chuyển Nguyên thủy chân giải, cốt văn ẩn giấu trong từng tấc huyết nhục, tinh khí thần bản thân cũng nhanh chóng leo tới đỉnh cao nhất, cả người bắt đầu phát sáng.
Cùng lúc đó, Động thiên duy nhất rốt cuộc cũng đã mở rộng ra vừa như là một mặt trăng lại vừa như là mặt trời vàng óng bao phủ hắn ở bên trong.
U Vũ kinh hãi, thần thuật thiên phú của hắn mạnh hơn trước đây không ít, thần thoại Thiên Mệnh xuất hiện cũng không phải là nói suông, việc này giúp cho thực lực của hắn tăng lên một đoạn, uy năng của Hư không đạo càng mạnh mẽ hơn nhiều.