Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Thiên địa chấn động, cốt văn lấp lánh.
Huyết dịch bắn lên chói mắt, đi kèm là ánh đỏ vô cùng rực rỡ.
"Thần huyết, vậy mà lại có cảnh tượng kỳ lạ như vậy!" Dù là một vài cao thủ đời trước cũng trở nên nghiêm túc, trong con ngươi b*n r* từng luồng tinh mang.
Máu rớt ra lại phát sinh ánh đỏ rực gần như đang bốc cháy, tỏa ra gợn sóng kinh khủng, mỗi giọt đều rực rỡ và óng ánh hơn cả hồng ngọc.
"Rầm!"
Bàn tay lần nữa giao kích cứ như là sấm rền.
Hai đại cao thủ trẻ tuổi lướt tới, phù văn đan dệt, thần quang ngút trời, mỗi người rút lui rồi thu quyền, đứng đối diện nhau trên đỉnh núi.
"Một nhân vật từ Đạo tràng Chí Tôn lại có thể đỡ một chưởng của U Vũ mà không chết, bàn tay chỉ chảy máu chút xíu mà thôi." Có người than nhẹ.
Mọi người nhìn thấy, cánh tay của thiếu niên thanh tú kia đỏ tươi dính phải mấy giọt máu, hắn đang cúi đầu nhìn bàn tay của mình.
"Có thể tới một bước này cũng là giỏi lắm rồi, có thể chặn được một đòn của U Vũ thì cũng coi là nhân vật kinh diễm, tìm khắp các châu thì có mấy ai làm được?"
Sơ đại của Hoàng tộc, dung hợp Thiên Mệnh thạch, sức chiến đấu không cách nào suy đoán được, thế nhưng đệ tử của một sơn môn nhỏ lụn bại lại có thể chặn được mà không hề bỏ mạng.
Trên một đỉnh núi khác, U Vũ đứng sừng sững, tóc tím tung bay theo gió, hai mắt như đèn thần phóng ra ánh sáng đáng sợ, tỏa ra khí phách vô địch.
"U Vũ vô địch, ai dám so tài chứ!?" Tất cả đám trẻ tuổi của Thiên Nhân tộc đều phấn chấn, U Vũ một đòn đã gây ra sát thương cho thiếu niên của sơn môn lụn bại kia nên khiến bọn họ đều phấn chấn.
Gần đây, Thiên Nhân tộc gặp phải nhiều chuyện xui xẻo, tiên trân thì bị đoạt, Hoang lại đại khai sát giới, sau đó Vũ Luân bị đệ tử của một môn phái nhỏ g**t ch*t, không ổn tí nào.
Hiện giờ U Vũ xuất kích với phong thái tung hoành ngang dọc ngoài ta còn ai, khiến cho thế hệ trẻ tuổi của Thiên Nhân tộc nhiệt huyết dâng trào.
"Đứa nhỏ U Vũ quả thật siêu phàm nhập thánh, còn mạnh hơn cả chúng ta tưởng tượng, chỉ là một đệ tử của sơn môn đã sa sút thì làm sao có thể so với chí tôn trẻ tuổi của tộc ta chứ."
Một ông lão Thần Hỏa cảnh nói, trong mắt tràn đầy vẻ khen ngợi, hắn rất vui khi Thiên Nhân tộc đã có người nối nghiệp, tương lai chắc chắn sẽ tái hiện lại vẻ huy hoàng.
"Chắc chắn rồi, trong cơ thể của sơ đại nhà ta có chảy Hoàng huyết cổ xưa, trong xương cốt có dấu ấn vô địch, nếu như ngay cả đệ tử của một môn phái nhỏ cũng không áp chế dễ dàng thì làm sao ngạo thị ba ngàn châu thượng giới chứ?" Một lão già Thần Hỏa cảnh khác ngạo nghễ nói.
Đám Thiên Nhân trẻ tuổi càng thêm kích động, tự hào bộ tộc của chính mình. Có thể đoán rằng, U Vũ sẽ chỉ huy bọn họ hướng về con đường phục hưng, nhất định phải quật khởi, khí thôn sơn hà, lưu danh trong lịch sử.
Thiên Nhân tộc có Chân Thần tới, chỉ là sắc mặt bọn họ nghiêm túc, cũng chưa hề lộ nét mừng như những đệ tử kia, trái lại ánh mắt lạnh lẽo, ước rằng mình có thể ra tay ngay lập tức.
"U Vũ mạnh như thế sẽ chiến bại truyền nhân của Đạo tràng Chí Tôn một cách dễ dàng, không quá lâu đâu."
"Chỉ một quyền mà U Vũ đã khiến thiếu niên kia bị thương rồi."
Sinh linh các tộc bắt đầu bàn tán, Kim lang, Liệt Thiên Ma điệp, chủ nhân của Huyết hải, Phượng Vũ, Tiêu Đồ đều lộ vẻ khác thường nhìn chằm chằm giữa trường.
"Câm miệng, các ngươi thì biết cái gì, máu là của U Vũ!" Kim Lang quát lên, hắn đã hóa thành một thanh niên với tóc vàng đầy đầu cứ như là thái dương phát ra ánh sáng chói mắt, mà con ngươi lại cứ như dao ép người khác.