Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Vùng núi nơi đây trở nên nhốn náo, rất nhiều người đã tới, lúc này ai cũng đều rung động.
Vô số người la hét biểu đạt vẻ kích động.
Tiếng huyên náo, tiếng hét lớn vang vọng khắp dãy núi, âm thanh to lớn xông thẳng lên trời cao, bởi vì cuộc chiến đấu vừa rồi đã vô cùng chấn động lòng người.
Giữa không trung, có một một chút ánh điện màu vàng chưa có tản đi hết, mà trên đất lại là máu tươi lấp lánh, nhìn mà rợn cả người.
Không nói tới cảnh tượng đánh giết Vũ Luân, chỉ với uy thế một mâu cuối cùng kia thôi cũng đã khắc sâu trong đầu óc của mọi người, mặc dù nhiều năm trôi qua cũng khó mà tiêu tan được.
Một mâu kinh trời, xuyên thủng một trong Lục kiệt, ngông nghênh g**t ch*t hắn và người tới cứu viện, mưa máu xối xả.
Kinh người cỡ nào chứ?
Thiếu niên trên núi kia chưa từng di chuyển, cũng không hề hạ sơn, càng không có chút máu của đối phương dính trên người mình, cứ thế kết thúc trận đấu!
Thần dũng!
Mấy người run rẩy không muốn thừa nhận kết quả này, thế nhưng không kìm được gầm nhẹ, truyền nhân của Đạo tràng Chí Tôn đã siêu phàm nhập thánh, đáng sợ tới mức khiến người kính nể.
Vùng núi nơi đây đại loạn, học sinh của Thư viện Thiên Tiên cùng với con cháu của những đại giáo khác đều không cách nào bình tĩnh được, nhao nhao khắp nơi.
Keeng!
Âm thanh chát chúa vang lên, cứ như là kim thạch va nhau.
Trên núi, một khúc xương xanh thẫm rớt xuống.
Đó chính là thứ mà sau khi Vũ Luân chia năm xẻ bảy lưu lại, dài nửa thước, đỏ au, cốt văn ẩn vào trong.
Con ngươi của Thạch Hạo co lại, thứ này khiến người ta sợ hãi, hắn cảm thấy có gì đó không đúng, tuyệt không phải là vật phàm.
"Phù triện Thiên Thần!" Sau cùng thì hắn cũng nhận ra được, đây là một bí bảo, tuyệt đối là sát khí đáng sợ, nếu như phát huy ra uy lực thì dù là Chân Thần cũng gặp nguy.
Vũ Luân quá tự phụ, tay cầm Phương Thiên Họa kích vọt lên trời lao tới, muốn dùng tọa kỵ của mình để g**t ch*t đối phương chứ vẫn chưa kịp dùng tới tấm phù triện này.
Thạch Hạo nhặt lên rồi cẩn thận xem xét.
Nó đỏ tươi như ngọc, to bằng lòng bàn tay, ký hiệu vô cùng dày đặc, bên trong khối xương đỏ như là ngọc thạch được khắc vẽ lên tỏa ra khí tức thần bí.
Vũ Luân không hề đơn giản, được một vị Thiên Thần cưng chiều cho nên mới được ban tặng tấm phù triện có lực sát thương lớn như thế này, nếu người bình thường gặp phải thì chắc chắn sẽ nuốt hận.
Ngược lại, Thạch Hạo cũng chẳng hề sợ, bởi vì trên người hắn có Bảo vệ phù nên hắn tin chắc có thể chặn đứng được thứ này, thế nhưng chắc chắn sẽ tiêu hao cốt văn của tấm phù này, khá là phiền toái.
"Ngươi đúng là xui xẻo, tự phụ không chịu lấy ra rồi rước lấy họa sát thân." Thạch Hạo nói.
"Cứ thế kết thúc hả?"
Thời gian rất lâu sau, rất nhiều người không tin vào mắt mình, mạnh mẽ như Vũ Luân, bay vút trên trời, hợp nhất với tọa kỵ, thánh quang ngập trời, thể hiện ra uy thế kinh diễm khắp thế gian nhưng lại bị một mâu đâm chết!
Trước sơn môn, giáp trụ màu vàng của thiếu niên kia biến mất, khôi phục lại vẻ nhẹ dàng và bình tĩnh của mình, hiện giờ trông vô cùng tuấn tú và xuất trần, rất khó tưởng tượng ra hắn từng xuất một đòn kinh thiên động địa.