Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Cửa thư viện, rất nhiều học sinh bay lên không!
Một đám người đi theo đằng sau Vũ Luận, chạy tới đạo tràng lụn bại kia.
Mà tin tức sau khi được truyền ra thì liền tạo nên ầm ĩ trong thư viện, rất nhiều người bắt đầu di chuyển và đuổi theo, ai cũng muốn nhìn xem một trong Lục kiệt sẽ kinh diễm tới cỡ nào.
Giao thú thần tuấn, trắng t*nh h**n mỹ, vảy bạc lấp lánh chiếu rọi thánh quang và rực rỡ, cứ như là ánh trăng chiếu khắp vậy.
Nó mang theo Vũ Luân một hơi đi tới ba ngàn dặm, những dãy núi dần lùi sau lưng, cứ như là một tia sáng trắng đang lướt đi vậy.
"Không tốt, tốc độ nhanh quá, không đuổi kịp."
Có vài người dẫn đường dừng lại th* d*c, họ không cách nào sánh được với giao thú này, bị bỏ lại quá xa.
Tọa kỵ này vô cùng hiếm thấy, là một dị chủng* được bồi dưỡng rất cẩn thận, sở hữu máu giao, hồn hống, thân ngựa, mạnh mẽ lạ thường, dù chỉ mới Tôn giả cảnh thế nhưng đều hơn xa những người được gọi là tinh anh.
*dị chủng: loại khác biệt trong chủng tộc của mình – kiểu như biến dị.
Vũ Luận nắm dây cương rồi quay đầu nhìn lại.
"Quả là thần thú!" Đám người đuổi theo phía sau đều thán phục, ai nấy cũng lộ vẻ hâm mộ, con tọa kỵ này vô cùng phi phàm mạnh hơn không ít người ở nơi này.
"Đi thôi, đừng có trì hoãn quá lâu." Vũ Luân nói.
Khu vực này rất nguyên thủy, cây cối lâu năm, một vài ma cầm giương cánh cứ như là mây đen đè ép bầu trời, còn có một vài mãnh thú cứ như núi nhỏ gầm thét trời cao.
Thế nhưng, chuyện này chẳng hề ảnh hưởng gì tới những người nơi đây, đều là tinh anh của thư viện nên nhiều người có thực lực đầy mạnh mẽ, đã quá quen thuộc với những sinh linh hung tàn này.
"Đến rồi, là chỗ này." Có người chỉ về trước, nơi đó trống trơn, núi lớn nguy nga, quang cảnh rất đẹp.
"Là chỗ này à." Vũ Luân gật đầu nhìn vùng núi phía trước mặt, nếu như bỏ công bố trí thêm chút nữa thì nơi đây cũng coi như là một nơi linh thổ, chỉ là hiện giờ quá hoang vu.
Bậc thang đá xanh đã sớm bị cỏ che khuất, những dây leo già cỗi còn có một vài cổ thụ che đi con đường đi lên, những bụi gai trải rộng. Nhưng mà, những ngọn núi lớn bao la chiếu lên từng ráng lành cho thấy vẻ bất phàm nơi này.
"Keeng!"
Vũ Luân giơ tay, lòng bàn tay hướng lên trời cao, một luồng ánh sáng hừng hực tỏa ra, nơi lòng bàn tay xuất hiện một thanh Phương Thiên Họa kích được chế tạo từ xương giao, trong vẻ trắng mịn kèm theo ánh vàng nhạt, khí tức khó tả tỏa ra.
Chỉ trong nháy mắt, khí thế của hắn hoàn toàn khác trước, phù quang tỏa ra khiến cây khối xung quanh nổ tung, hình thành nên một tràng vực vô hình.
"Làm nhục Thiên Nhân tộc ta, hôm nay ngựa chiến của ta sẽ đạp nát ngọn núi này!" Hắn khẽ nói, thế nhưng lời nói lại trầm thấp cứ như là sấm nổ khiến đám người phía sau chấn động theo.
Khí tức thật mạnh, những gợn sóng kinh người tới kỳ dị, chắc chắn đã quấy rầy được tên "đại sư huynh" trên núi kia, là đang yêu cầu một trận chiến!
Bên trong sơn môn, Thạch Hạo đang ngồi trên một tảng đá xanh thì mở mắt cất bước đi ra, dõi mắt nhìn về ngọn núi lớn kia, ánh mắt hòa nhã, không buồn không vui.
Hắn hiện giờ cũng chưa đủ mười tám, thân thể cao ráo, tóc đen buông xõa, tướng mạo thanh tú, ánh mắt lấp lánh, đứng ở nơi này chẳng hề có một chút sát khí và áp lực bức người nào.
Bên dưới, tất cả mọi người đều nhìn thấy hắn, không ít người kinh ngạc thốt lên.
"Chính là hắn, đại sư huynh của Đạo tràng Chí Tôn, chỉ một người thế nhưng chẳng hề sợ đại chiến, từ trước tới giờ chưa bao giờ bại."