Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Một trận mưa tầm tã đen kịt như ban đêm, sấm chớp vang dội qua đi, thảo nguyên rộng lớn bao la này càng thêm trong mát, xanh biếc vô biên.
Những vùng đất trũng trở thành đầm lớn, hóa thành hồ nước xanh thẳm và lấp lánh. Một bầy Độc Giác thú có tới mấy trăm con trắng bóng xuất hiện tỏa ra thánh huy tập hợp tới bên hồ nước.
Đây là điều đáng mừng, những người chăn nuôi trên thảo nguyên này nếu nhìn thấy sẽ rất mừng rỡ. Nhưng mà, Thiên Nhân tộc lại không có tâm tình này, hầm mỏ trước mắt bị sụp đổ, thần linh đẫm máu, tổn thất quá lớn, ai nấy đều tái sắc mặt.
"Đây là thần quáng* đệ nhất, nhiều năm qua đã đào được một lượng lớn thiên tài địa bảo thế nhưng giờ lại bị chỉ một người hủy sạch, sét đánh nhếch nhác, còn có ba vị Chân Thần bị đánh gục."
(*): Mỏ quặng.
Thiên Thần Mạc La của Thiên Nhân tộc chẳng hề cảm xúc nhìn khu phế tích, khí tức mạnh mẽ tỏa ra cứ như là núi lớn đè xuống khiến người khác không tài nào thở nổi..
"Đây không phải quan trọng, thần quáng không còn thì có thể có cái khác! Quan trọng nhất chính là lại do Hoang gây nên, hắn chỉ là một tên Tôn giả mà cả đám các ngươi không tài nào bắt được hắn, mặc hắn cứ thế rời đi, còn có chuyện nào hoang đường hơn chuyện này chứ? Thậm chí ngay cả Chân Thần cũng không cách nào cản được hắn, đều là rác rưởi!"
Mạc La hét lớn, hắn không kìm nén được nữa, những chuyện đã phát sinh trong mấy ngày của Thiên Nhân tộc đúng là sự sỉ nhục, mặt mày của hắn và những Thiên Thần khác đều xám đen cả.
"Chúng tôi biết sai rồi ạ." Một đám cúi đầu chứ chẳng hề dám nhìn thẳng, thân thể run rẩy, dưới uy thế của Thiên Thần thì không ít người phải quỳ rạp xuống.
"Biết sai thì có lợi gì chứ?!" Một vị Thiên Thần khác quát lên: "Các ngươi có thể tìm tiên chủng đã mất tích trở về được à? Thứ đó vô giá, nó rất có thể tạo nên một vị Thiên Nhân hoàng đấy!"
Mà chuyện khiến hai đại Thiên Thần không cách nào nhịn nổi chính là, kẻ ra tay lại là Hoang, là nhân tài mới xuất hiện mà họ muốn tiêu diệt, thế nhưng tên này lại không kiêng dè xuất thủ, cố tình làm bậy như thế này.
Sự nhục nhã đầy trắng trợn của Thạch Hạo chính là sự phản kích và trả thù, chuyện ngày đó hai bọn họ biết cả, đều hiểu rõ ẩn tình và tin tức bên trong.
Bọn họ đẩy Thạch Hạo vào hắc lao, biến hắn thành tù nhân và dùng cực hình tàn nhẫn và nghiêm khắc để tra khảo, khiến trên người hắn xuất hiện những lỗ máu thông từ trước ra sau.
Từ cái ngày mà Thạch Hạo chạy thoát thì chuyện tình chắc chắn sẽ không thể bỏ qua dễ dàng rồi!
Giờ bắt đầu trả thù rồi sao?
Nhưng mà hai đại Thiên Thần cũng không hề hối hận, quyết định của Thiên Nhân tộc là vì toàn bộ tộc nhân, nếu như có thể đạt được pháp môn Côn Bằng, bảo thuật Lôi Đế thì có thể giúp cho thực lực của tộc nhân tăng mạnh!
Sự ảnh hưởng này quá sâu, nếu như cho bọn họ thêm thời gian cộng với sự tích lũy một quãng thời gian nữa thì Thiên Nhân tộc có thể sẽ phục hưng, tái hiện lại oai phong vô thượng của Hoàng tộc.
"Vừa rồi chúng ta đạt được mật báo, Hộ đạo đại nhân sẽ đích thân tới nơi đây, các ngươi tự lo liệu đi!" Thiên Thần Mạc La lạnh giọng nói.
"Cái gì, Hộ đạo đại nhân..." Mọi người ngẩn ra, người Hộ đạo trong tộc có lai lịch vô cùng đáng sợ, nếu ở thời thái cổ không phải sáu đại Thiên Nhân trở về thì hắn đã trở thành Tế linh được tộc này kính bái rồi.
"Đại nhân không phải đã đi tới cuối đời rồi sao?" Có người nhỏ giọng nói.