Dịch: Ngân
Biên: ronkute
"Tin tức mới nhất truyền đến rồi đây, mỏ quặng thứ chín của Thiên Nhân tộc bị chấn sụp, một mình Hoang đại khai sát giới, xông vào trọng địa đánh gục một đám cao thủ Thiên Nhân tộc!"
Tin tức dọa người không ngừng truyền đến!
"Một thiếu niên thôi mà lại dám làm vậy, khiêu chiến uy nghiêm của Thiên Nhân tộc, cứ thế đánh tới cửa thật là kinh người!"
Sinh linh các tộc khó có thể bình tĩnh, tất cả đều khiếp sợ, bởi vì tin tức không dứt, thỉnh thoảng được người từ trong thảo nguyên mang về, chiến công của Hoang vẫn đang mở rộng trong đó!
"Thiên Nhân tộc gặp phiền toái rồi, bị một người trẻ tuổi khiêu chiến, nếu như không thể bắt giết hắn và để hắn thoát đi mà không chút thương tích nào, vậy tiếng tăm Hoàng tộc sẽ bị phá hỏng rồi."
Thần kinh của mọi người theo đó mà căng thẳng, tâm tình theo đó đảo lộn nhấp nhô, người trong Phù Phong thành đều rung động, tin tức ở đây chấn động như sóng lớn ngập trời.
Đương nhiên bọn họ biết, tuy tin tức truyền ra nhanh nhưng chắc chắn là có chênh lệch về mặt thời gian, chắc chắn là là quá khứ rồi.
Những thứ này đều là chiến công đã được xác định, nhưng dựa theo tình hình này thì chắc là còn có thể có một ít chiến tích kinh người đã xảy ra hoặc đang diễn ra trong đó.
Nếu những tin tức kia truyền đến có thể càng kinh người hơn!
Thạch Hạo lao nhanh như chớp trong tầng trời thấp, ngoài thân có một vầng hào quang, cây cỏ phía dưới những nơi đi qua tan nát, núi đá đổ sụp, mặt đất bị kéo ra tạo thành một cái khe đáng sợ.
Bởi vì tốc độ của hắn hơn xa tốc độ âm thanh nên khi xông về trước rất xa thì mới có tiếng vang rền điếc tai truyền tới, phía sau không khí nổ đùng đùng tựa như sấm sét.
Một tòa cung điện xanh vàng rực rỡ nằm trên thảo nguyên, khí lành lượn lờ bay lên, đây là một đạo tràng bên trong khu mỏ quặng của Thiên Nhân tộc.
Thường ngày nơi này có cao thủ tọa trấn, quản lý tất cả các loại công việc của mỏ quặng lớn.
Hai ngày trước, mỏ quặng lớn nhất xảy ra vấn đề, đánh mất tiên trân vô giá, tất cả Chân Thần đều phát điên đi theo hai đại Thiên Thần tìm kiếm khắp nơi khiến nơi này trống trải.
Thạch Hạo dừng lại đây, yên lặng điều tức, sau khi tỉ mỉ cảm ứng thì bùng phát ra thần quang chói mắt, tinh lực cuồn cuộn, hắn đã ra tay.
Tuy rằng không còn nhiều cao thủ tọa trấn nhưng dù sao đây cũng là khu mỏ quặng quan trọng, vẫn phải có cường giả Thần Hỏa cảnh trú đóng, lúc này đều bị hấp dẫn vọt ra.
"Chỉ có bốn thần linh các ngươi thôi sao?" Hai mắt Thạch Hạo thâm thúy, cánh Côn Bằng sau lưng giương ra, tựa như sấm sét kèm theo tiếng nổ vang và lướt tới.
Đây là một giọng điệu ngông cuồng, chỉ là Tôn giả mà lại sỉ nhục cao thủ Thần Hỏa cảnh như vậy làm cho mấy đại cao thủ giận tím mặt, sát ý lan tràn.
"Người làm nhục Hoàng tộc xưa nay sống không thọ, đặc biệt là kẻ sinh sau đẻ muộn như ngươi vậy, tự cho là đúng, nhất định sẽ chết yểu!" Một người nói giọng âm trầm lạnh lẽo.
Đã đắc tội Thiên Nhân tộc, bất kể là kỳ tài gì bọn họ cũng dám chém xuống, lúc đó sẽ có Thiên Thần, Tế linh trong tộc đứng ra chống đỡ.