Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Thạch Hạo đột phá, cảm giác mạnh mẽ chưa từng có, chùm sáng trong đôi mắt tựa như kiếm sắc, khi đảo qua vách đá thì vang vọng leng keng, mũi nhọn trong vắt chém xuống một đoạn vách đá!
Ầm ầm!
Tảng đá lăn xuống bụi mù vọt lên!
Cùng lúc này tinh lực trong cơ thể hắn dâng lên, không ngừng vùng vẫy rồi biến hình, cuối cùng thân thể phát ra tiếng gào tựa như Chân Long đang ngâm nga.
Đây không phải phát ra từ miệng của hắn mà là phản ứng của thân thể, máu thịt và xương cốt cộng hưởng rung động phát ra một tiếng rồng gầm!
Đồng thời bên trong thiên linh cái của hắn vọt lên một vệt sáng màu máu tựa như làn khói cuộn trào, cuối cùng hóa thành một con Chân Long đánh tan đám mây, nhìn xuống bát hoang!
"Đây là... " Ngay cả Tề Đạo Lâm cũng giật mình, ánh mắt thâm thúy nhìn chằm chằm Thạch Hạo như muốn xem hết ngọn ngành của hắn.
Lúc này mái tóc Thạch Hạo rối tung, toàn thân phát sáng, mây lành lượn lờ tỏa ra một gợn sóng vô cùng kinh người, mà tinh lực Chân Long kia thì bay lên trời và gầm vang không dứt.
Giờ phút này trời rung đất chuyển!
Xung quanh sơn môn lụn bại ầm ầm run rẩy, các ngọn núi đều đang run theo như muốn sụp xuống.
"Tôn giả cảnh, tinh lực ngút trời thì cũng thôi lại còn có thể hóa thành Chân Long quay quanh đầu, nhìn xuống bát hoang, dị tượng cỡ này thì xưa nay có mấy người?!"
Đây là nguyên nhân khiến Tề Đạo Lâm giật mình, người ở thời xưa có thành tựu này nếu không phải là Cổ tổ phái luyện thể thì chính là dị nhân ăn được kỳ quả thiên địa.
Ông không nghĩ tới Thạch Hạo lại có thể đi đến một bước này!
Không lâu sau, Chân Long màu máu lao xuống quấn chặt quanh Thạch Hạo rồi tiến vào thân thể hắn, làm cho bên ngoài thân thể càng thêm trong suốt như ngọc thạch lại có chút giống tiên kim.
"Rất tốt!" Tề Đạo Lâm gật đầu, được ông tán thưởng như vầy có thể nói là lần đầu tiên, những người hiểu ông đều biết, đạo chủ tiếng xấu truyền xa này chưa từng khen ai bao giờ.
"Đạo chủ, con muốn đi xem bên ngoài thế nào một chút." Thạch Hạo nói.
"Đi đi, không cần nể nang cái gì." Tề Đạo Lâm gật đầu cười ôn hòa.
Bên ngoài, sóng gió ngập trời!
Cao thủ Thiên Nhân tộc đã đến, bởi vì sau khi được bẩm báo và biết bên trong cổ quáng ở Hỏa châu xuất hiện tảng đá kỳ lạ được thiên địa nuôi nấng thì cao tầng đều bị chấn động.
Mẫu khí vờn quanh thai nghén tiên chủng, chí bảo xưa nay hiếm thấy cỡ này thì bất kỳ đại giáo nào cũng đỏ mắt nên tất nhiên có Thiên Thần xuất quan, hơn nữa không chỉ một người nhanh chóng chạy tới.
Đáng tiếc bọn họ đã tới chậm, khi đến nơi thì mới biết vật thần thánh đã mất nên liền phát điên.
Trong hai ngày này, có Thiên Thần gọi trăng (kiểu như sói nhìn trăng mà rú vậy), sau khi đưa U Vũ và Vân Hi tới Thư viện Thiên tiên thì bọn họ bôn ba trên khắp đại thảo nguyên Hỏa châu, lật tung từng tấc đất, bùng phát cơn giận lôi đình!
Đây là tổn thất không cách nào đánh giá mà Thiên Nhân tộc cũng không thể nào chịu nổi. "Tiên chủng" như vậy ẩn chứa vận may quá lớn, cực kỳ quan trọng với bộ tộc.
"Thiên Nhân tộc lại lập tức phái hai vị Thiên Thần đến Hỏa châu, không biết đã đào được thần liệu gì lại khiến họ phát rồ như vậy?"
Lúc này trong Phù Phong thành ở biên giới Hỏa châu, giáp với Thư viện Thiên tiên có rất nhiều người đang bàn luận.
Thạch Hạo đi đến đây, lặng yên nghe ngóng biến động bất ngờ trong hai ngày nay.
Náo động gợi ra này khiến cho hai đại Thiên Thần cũng không giữ được bình tĩnh, gào thét khắp đại thảo nguyên, kinh động đại giáo khắp nơi, tất cả mọi người đều đang suy đoán khả năng là bọn họ đã mất đi một thứ không tầm thường.