Dịch: Ngân
Biên: ronkute
"Con vẫn muốn đi." Thạch Hạo khẽ nói, con đường này rất khó, từ xưa tới nay sinh linh đạp lên hầu như đều chết rồi, lấy thất bại mà kết thúc.
Hắn không cam lòng, muôn bước ra một bước mang tính then chốt kia, nhìn phong cảnh của một thế giới khác.
"Ngươi cần suy nghĩ cho kỹ, khả năng chết đi sẽ càng lớn hơn, còn xa hơn cả một tia hi vọng kia nữa, thậm chí có thể nói đây chính là một con đường chết." Tề Đạo Lâm bình tĩnh nhắc nhở.
Dưới cái nhìn của hắn loại hi vọng này cứ như là một loại mê hoặc, không tính là bình minh thật sự, nếu cố ý tiếp tục, cuối cùng sẽ như những người trước vậy, lấy máu viết tiếp một phần tàn quyển* thất bại.
*tàn quyển: cuốn sách còn dang dở (thiếu sót).
"Không đi qua làm sao biết không được, chậm rãi tìm tòi, sẽ có ngày đi ra một con đường khác." Thạch Hạo lẩm bẩm, sau đó tập trung vào Tề Đạo Lâm, chăm chú nhờ ông giảng giải các con đường của người xưa.
Tề Đạo Lâm không nói gì chỉ nhìn hắn, thấy hắn thản nhiên, vẻ mặt yên tĩnh, cũng không phải xúc động nhất thời, cuối cùng gật gật đầu nói: "Xem ra ta cần sớm tìm một tên đệ tử ký danh khác."
Thạch Hạo yên lặng, chưa gì đã không coi trọng hắn rồi, cho rằng hắn nhất định sẽ thất bại mà chết sao?
Ống tay áo rộng lớn của Tề Đạo Lâm giương ra, một đống cốt thư rơi xuống phát ra tiếng "rầm" chôn Thạch Hạo ở phía dưới, những thứ này đều là sách cổ của người xưa.
Thạch Hạo khá giật mình, xung quanh hắn cốt thư chất thành một núi nhỏ, xương trắng từng khối từng khối, có cái vàng óng, có cái trắng bạc bóng lưỡng, có cái mang theo khí tím... tất cả đều không phải là vật bình thường, hiện ra ráng lành.
Bên trong cũng có mảnh xương phản phác quy chân, vô cùng cổ xưa, không hề có một chút ánh sáng lộng lẫy mang theo hơi thở của thời gian, ghi lại kinh nghiệm và con đường của những bậc kỳ tài thời trước.
Thạch Hạo từ trong đống cốt thư tùy ý cầm một khối, xem xét tỉ mỉ, nháy mắt liền đã bị hấp dẫn.
"Lịch Thú Hải, năm 936852, Côn Vũ xuất thế, lưng mang Thiên đồ, ánh sáng chiếu khắp bốn phương... "
Thạch Hạo đọc tới đây khá là kinh ngạc, đây là một vị Cổ nhân của khu vực Thú Hải, lúc sinh ra đời có đại dị tượng*, hắn đọc tiếp xuống dưới phát hiện người này quả nhiên xuất chúng.
*đại dị tượng: trời đất xuất hiện hiện tượng kỳ lạ.
"Côn Vũ ngang trời, chòm sao lờ mờ, mười chín tuổi vượt sông vào biển, đè ép sơ đại ba ngàn châu, đứng đầu thiên hạ, sau đó bỏ qua cổ hỏa, tìm con đường khác, chết yểu."
Cuộc đời người này rất ngắn ngủi, nhưng huy hoàng tột độ, xưa nay hiếm có, nhưng đáng tiếc chỉ vì bước ra một con đường khác cuối cùng bỏ mạng.
Mặt sau có kết luận của người sau, ghi lại con đường kia của Côn Vũ khiến trong lòng Thạch Hạo chấn động mạnh, tiếp tục đọc nghiền ngẫm.
Đây tuyệt đối là sách quý, dù là bên trong các đạo thống lớn cũng chưa chắc đã có, nói như vậy đây là sách cấm, bởi vì sẽ mê hoặc các loại thiên tài thế hệ sau.
Thạch Hạo đọc say sưa, mỗi một hàng cốt văn đọc tới mấy chục lần, chăm chú suy nghĩ và phỏng đoán, phân tích đến cùng con đường thất bại của nhân vật ngất trời Côn Vũ kia.
Hắn thả xuống bộ cốt thư này, đã ghi nhớ xong tất cả.
Sau đó Thạch Hạo nhặt lên một khúc xương cổ xưa khác, phủ đầy dấu vết năm tháng, nghiền ngẫm đọc, trong lòng hắn khó thể yên tĩnh, đây lại là một nhân vật không tầm thường.