Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Trên thảo nguyên, mười mấy vị Chân Thần của Thiên Nhân tộc đã phát điên, tìm khắp mọi nơi chung quanh nhưng vẫ tay trắng trở về.
"Thiên Thần trong tộc làm sao vẫn chưa tới?" Con mắt bọn họ đều đỏ, vậy mà lại để mất vật thần thánh quan trọng bậc này.
Nếu là bọn họ đủ cẩn thận, nếu là Thiên Thần đến sớm hơn thì chắc chắn sẽ không có kết quả này, hối hận cùng tự trách khiến trái tim của bọn họ như đang bị dã thú gặm nhấm.
"Người này là ai?" Một đám cao thủ sắc mặt tái xanh, mong ước có thể tìm thấy ngay lập tức rồi lăng trì kẻ này, dùng cực hình đáng sợ nhất để tra tấn.
"Chỉ dựa vào một Phá không phù thì hắn trốn không được, tọa độ hoàn toàn có thể xác định nên có thể đuổi theo, chỉ là thân pháp kia của hắn quá kỳ lạ, nhanh quá mức." Một vị Chân Thần sắc mặt tái xanh.
Vẻ mặt những người khác c*̃ng khó coi, phải biết rằng bọn họ là Chân Thần, mà đối phương chỉ là một tên Tôn giả, lại có thể nhanh bọn họ một bậc, cứ như vậy chạy thoát.
"Thân pháp của hắn, một loại là Súc địa thành thốn, là đại thần thông nhân tộc, mà một loại khác thuộc về chim thần." Một Chân Thần cao tuổi nói rằng, kinh nghiệm của ông ta cực kỳ phong phú.
"Ta cảm thấy tựa như là thân pháp Kim Bằng." Người còn lại nói, bởi vì mơ hồ nhìn thấy sau lưng Thạch Hạo hiện ra một đôi cánh vàng.
"Sai, nó còn nhanh hơn cả thân pháp Kim Bằng!" Lão Chân Thần nói rằng.
"Nhanh hơn cả Kim Bằng, lẽ nào là..." Có người trợn to hai mắt.
"Không sai, hẳn là tên nhóc kia, hắn đang trả thù!" Lão Chân Thần mặt trầm như nước, trong mắt lấp lóe hàn quang.
"Là thằng nhóc bị bộ tộc ta bắt, sau cùng lại chạy thoát kia?" Một vị cường giả khác ánh mắt thâm độc, nắm chặt nắm đấm, một tên đã từng là tù nhân lại cướp đi vận may lớn của bọn họ?!
"Ngoại trừ hắn, còn có ai sẽ có pháp môn Côn Bằng?" Lão Chân Thần sắc mặt khó coi, hắn suy đoán ra đó là Hoang, c*̃ng là Thạch Hạo ở hạ giới!
"Hắn chán sống rồi sao?!" Một người đứng lên, nhe hàm răng trắng như tuyết, cực kỳ lạnh lẽo và âm trầm, nói: "Con chó con này, bộ tộc ta vẫn đang tìm hắn thế mà giờ lại bại lộ, lần này không thể để cho hắn chạy thoát!"
Các Chân Thần khác c*̃ng tức giận, tất cả đều toả ra sát khí, nhiệt độ chung quanh mỏ quặng lập tức chợt giảm xuống.
"Ta nghĩ, hắn cố ý lộ ra điểm đáng ngờ, cố ý để chúng ta đoán được là hắn, là đang dằn mặt nói cho chúng ta biết, hắn đến rồi, khiến Thiên Nhân tộc ta khó chịu." Có người nói.
"Một tên Tôn giả nho nhỏ, đánh cắp Thánh vật thuộc về bộ tộc ta, không thể bỏ qua, trái tim của ta... như bị lửa địa ngục đốt cháy!" Có Chân Thần nói nhỏ, nghĩ đến rất có thể là Thạch Hạo đang trả thù thì liền phát điên, máu giận sôi trào.
"Hắn đã thành công khi khiến trong lòng chúng ta hối hận cùng dày vò, hừ, tuyệt đối không nên rơi vào trong tay ta!" Có người toàn bộ mái tóc múa tung, ánh mắt như dao.
Bọn họ cho rằng, tảng đá kỳ lạ bị mất đi chắc chắn bao quanh một "Tiên chủng" đang thai nghén, sự tổn thất này quá to lớn, bất kỳ đại giáo nào biết đều sẽ phát rồ.
Vật này... có thể tạo nên một vị cao thủ vô thượng!
Bởi vì, bọn họ từng nghe nói, trong đại quyết chiến ba ngàn châu thời xưa, sinh linh đạt được vị trí thứ nhất là người lấy "Tiên chủng" tu thành Thần Hỏa cảnh, ngạo thị đồng đại, vô địch thiên hạ.
Bên trong đại thảo nguyên, Thạch Hạo không biết mình đã chạy xa bao nhiêu vạn dặm, sau khi lợi dụng Phá không phù để trốn ra ngoài thì c*̃ng chưa hề dừng bước, thay đổi phương hướng, một đường bay nhanh.