Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Răng rắc!
Tảng đá kỳ lạ này phát ra âm thanh giòn giã và xuất hiện từng vết rách, khí tức đại Đạo lan ra thì nó cũng rạn nứt theo, khe hở đan xen.
"A... "
Chân Thần của Thiên Nhân tộc kêu lo, mắt trợn trừng, đây là đoạt thức ăn trước miệng cọp, bên trong mỏ quặng cổ quan trọng bậc nhất của Thiên Nhân tộc vậy mà xuất hiện một người ngoài cướp giật báu vật.
"Mẫu khí!" Có tiếng người run run, vững tin không nhìn lầm thì thân thể run rẩy, hai mắt đỏ au, điên cuồng đuổi theo.
"Vèo!"
Trong nháy mắt có bốn người ra tay, bốn đại Chân Thần hiện ra đánh giết Thạch Hạo, tuyệt đối không thể để hắn thoát.
"Cẩn thận, không được để cho tảng đá kỳ lạ đó bị hao tổn!" Một vị Chân Thần nhắc nhở, trầm thấp rít gào, kinh biến này vượt qua dự liệu của tất cả mọi người bọn họ.
Thạch Hạo rất quyết đoán, lấy tảng đá kỳ lạ ngăn cản phù quang của bọn họ hòng bảo vệ chính mình, nếu đối phương sợ ném chuột vỡ bình thì không cần phải do dự gì.
"Súc sinh!" Một vị Chân Thần gào thét rồi nhanh chóng thu hồi cốt văn phát ra, không dám đánh thẳng sợ làm hỏng tảng đá thần bí kỳ lạ này.
Răng rắc!
Sự thật đã chứng minh, tảng đá này thật sự rất giòn, cho dù Thạch Hạo mang nó trên lưng chạy trốn thì loại chấn động này cũng khiến nó xuất hiện thêm vài khe hở đáng sợ.
"Ngươi muốn hủy diệt kỳ trân của trời đất sao, mau buông ra nếu không thì chính là tội phạm muôn đời, trăm cái mạng cũng khó có thể chuộc tội!" Một vị Chân Thần nổi giận quát lớn, nắm chặt nắm đấm.
Đồng thời hắn há miệng phun ra một đám ký hiệu, hóa thành từng chữ kim loại chạm vào nhau như chòm sao lấp lánh phát ra tiếng leng keng. Những ký hiệu thành hình này nối liền với nhau hóa thành một sợi xích thần bắn về Thạch Hạo muốn chặn đứng hắn.
"Xoẹt", Thạch Hạo hóa thành một tia sáng, lướt ngang mười mấy trượng, qua lại trong mỏ quặng dưới đất để né tránh đòn đánh này, tốc độ của hắn khiến Chân Thần phải sợ hãi.
Sao lại nhanh như vậy? Con ngươi bốn đại cường giả ở phía sau co rút lại, thật sự sợ hắn chạy thoát.
"Đây có khả năng đúng là mẫu khí đang tẩm bổ một vật thần thánh sắp thành hình, không được sai sót đấy!" Bốn vị Chân Thần cuống lên.
Bọn họ cho rằng vật khác thường trong tảng đá có thể là máu hoặc vật còn sót lại của Tiên, gọi là Tiên chủng, đã có trí tuệ và bị nhốt bên trong, bây giờ đang tiến hành một loại biến hóa nào đó.
Ầm!
Bốn người lại ra tay, chỉ là không công kích bản thân Thạch Hạo mà là dùng phương pháp chặn con đường phía trước và quấy rối cách thức tiến lên của hắn. Cốt văn tràn ngập từng tấc không gian.
Đúng lúc này, Thạch Hạo lấy thân pháp khó mà tin nổi tránh né đi ra ngoài, thân thể dường như vặn vẹo trong hư không, rút mấy trăm trượng không gian thành một tấc, xuyên qua khu vực cốt văn.
Đây là thể hiện của thần thông Súc địa thành thốn diễn biến đến một cảnh giới nhất định, thân thể mơ hồ theo đó tránh thoát rất nhiều công kích, hóa thành một tia khói nhẹ xuất hiện ở một chỗ khác.
"Ở lại!"
Một người hét lớn, giậm chân mạnh một cái, mỏ quặng cổ này phát sáng, một xích thần trật tự hiện ra quấn ngang hông Thạch Hạo, tựa như vũ khí sắc bén chém tới, việc này cũng quá đột nhiên rồi.
Rất rõ ràng bên trong mỏ quặng cổ dưới lòng đất này có bố trí một số trận pháp bí ẩn, lúc này phát huy tác dụng đủ để có thể g**t ch*t cấp bậc Chân Thần.
Sắc mặt Thạch Hạo biến đổi, sau lưng hiện lên đôi cánh nhàn nhạt bỗng chấn động. Vốn hắn như một tia sáng vọt tới trước bất ngờ gắng gượng đổi hướng trái với lẽ thường.
Đây là thân pháp Côn Bằng, có thể đảo ngược trời cao mà đi!