Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Tường đổ, trên nền đất bị cỏ dại phủ đầy, gạch ngói cổ xưa vỡ nát... tất cả những thứ này đều nói lên sự tả tơi của nơi này.
Một đám người ngẩn ngơ, chỉ là một môn phái nhỏ rách nát, một thiếu niên đi ra lại đánh cho một trong Lục kiệt của Thiên Nhân tộc gào khóc thảm thiết, quá thê thảm.
"Ta... đến từ... Thiên Nhân tộc!" Mạc Khôn dùng hết sức lực run run rống lên.
Con mắt của hắn ch** n**c, nhìn chằm chằm Thạch Hạo xem phản ứng của hắn, một đại tộc như htees này kéo bè kéo lũ đến thì có ý nghĩa vô cùng lớn, tuyệt đối có thể dọa sợ rất nhiều môn phái nhỏ.
Bởi vì hắn đại biểu không phải là một người mà là một giáo.
Thạch Hạo trợn to mắt, tỉ mỉ quan sát hắn.
Mạc Khôn vốn lửa giận bừng bừng, nhưng khi thấy bộ dáng này của Thạch Hạo thì cảm thấy hắn đã sợ hãi, trong lòng kiêu ngạo, Thiên Nhân tộc quả nhiên vẫn có uy thế lớn lao như trước, khiến khắp thiên hạ kiêng kỵ.
"Ngươi gây ra lỗi lầm lớn rồi, nhưng có hối hận thì cũng đã chậm!" Mạc Khôn nói vô tình, tự mình ngồi lên, liên tục cười lạnh với Thạch Hạo.
Xung quanh, một đám người than nhẹ, đạo thống nhỏ thật xui xẻo, chọc ai không chọc lại chọc nhầm Thiên Nhân tộc, làm cho một trong Lục kiệt phải tự mình tới.
Thế nhưng mọi người cũng khâm phục, môn phái nhỏ này quả thật ghê gớm, xuất hiện một nhân vật phi phàm, lại túm được cả Mạc Khôn, khó mà tin nổi.
Chỉ có đám người của Thư viện Thiên tiên là vẻ mặt rất quái lạ, từng người mấp máy môi, muốn nói nhưng lại không cách nào nói được, bứt rứt rất khó chịu.
Bọn họ không tin tên "bại hoại" này hoảng sợ, dám tới Thư viện Thiên tiên tiếp nhận chuyện làm ăn, tuyên bố có thể treo anh tài lớn tuổi lên đánh, còn có thể sợ Thiên Nhân tộc sao?
"Ngươi là người Thiên Nhân tộc?" Thạch Hạo mở miệng, đi vòng quanh hắn một lượt, khuôn mặt kỳ lạ, đây thật sự là gặp quỷ rồi, hắn vẫn chưa có đánh tới cửa thế mà người của tộc này là có thể tới đây vênh váo, tìm hắn gây sự!
"Tất nhiên, ai dám giả mạo Thiên Nhân tộc ta." Mạc Khôn nói. Sức khỏe càng lúc càng tốt, dưới mắt hắn, Thạch Hạo đã sợ, đang cẩn thận tìm lời giải thích.
Hắn ngồi đó chữa thương, tinh lực bốc lên, ánh mắt lại đang dòm chừng Thạch Hạo, mang theo cay nghiệt mà thoải mái, nói: "Bởi ngươi không biết nên mới rước lấy thảm họa cho môn phái ngươi, bây giờ có mời thầy ngươi ra xin lỗi đều đã chậm!"
"Có đúng không. Ta nên làm thế nào đây?" Thạch Hạo hỏi.
Mạc Khôn đứng dậy, không thể không nói, là cường giả trẻ tuổi nổi tiếng của Thiên Nhân tộc, căn cơ của hắn rất vững, bị thương nặng còn thể đứng dậy được.
Tuy rằng rất vất vả và gắng gượng nhưng hắn vẫn chắp hai tay sau lưng, lấy thái độ bề trên nhìn xuống thiếu niên phía trước, đe dọa nói: "Đã chậm!"
"Đạo huynh, tội không mắc mớ đến môn phái, không nên nghiêm khắc quá mới tốt." Bên cạnh có người xin tha thứ.
"Không cần xin xỏ, uy nghiêm của Thiên Nhân tộc ở đâu?" Cũng có người cười trên sự đau khổ của người khác, ở đây xem trò vui.
Chỉ có một đám người của Thư viện Thiên tiên là lặng im không lên tiếng. Trên thực tế bọn họ... rất thông cảm cho Mạc Khôn, bởi vì biết ý của thiếu niên kia không phải như vậy!