Dịch: Ngân
Biên: ronkute
"U Vũ muốn tới?" Rất nhiều người thay đổi sắc mặt, bởi vì đây là đệ nhất thiên tài trẻ tuổi của Thiên Nhân tộc, là một vị sơ đại chân chính, thiên tư siêu việt.
Hơn nữa cần nhớ rằng Thiên Nhân tộc đã từng là Hoàng tộc vô thượng, như vậy thì sơ đại sinh ra bên trong đạo thống cổ xưa đó sẽ mạnh mẽ đến mức nào, khó mà tưởng tượng được!
Quan trọng nhất chính là hắn đã dung hợp cùng Thiên Mệnh thạch, tương đương với hai lần siêu thoát, đủ để bễ nghễ người cùng thế hệ!
"Đúng vậy, U Vũ sư huynh chắc sẽ đến." Mạc Khôn nói, trên mặt lộ ra tia cười nhạt, có chút e dè, dù sao tên của U Vũ cũng vang dội bốn phương, thiên tài các giáo khi nghe đến cũng phải thay đổi sắc mặt.
Làm thế hệ sau của Hoàng tộc, đã dung hợp cùng Thiên Mệnh thạch, bản thân lại là "Sơ đại", rất nhiều người suy đoán thành tựu tương lai của U Vũ chắc chắn muốn vượt qua sáu đại Thiên Nhân thái cổ!
Sẽ có một ngày, rất có thể đây là một trong những nhân vật chúa tể cấm kỵ của thượng giới.
"U Vũ huynh, kinh tài tuyệt diễm, ta sớm đã nghe qua, nếu như có thể gặp mặt thực sự là hết sức vinh hạnh." Có người khen tặng, rất xem trọng thiên kiêu của Thiên Nhân tộc.
"Đúng thế, nghe nói U Vũ huynh đã bước đầu diễn hóa được bảo thuật duy nhất của bản thân, tài hoa kinh thế, đến lúc đó nhất định phải nhờ chỉ giáo." Có người hùa theo.
Những người khác cũng dồn dập gật đầu, liên tục khen ngợi.
"Nghe nói nữ thiên kiêu của quý tộc là Vân Hi có sắc đẹp tuyệt thế, khuôn mặt như hoa, bây giờ dung hợp cùng Thiên Mệnh thạch nên quật khởi, Thiên Nhân tộc đúng là nhân kiệt xuất hiện liên miên mà." Tên còn lại cũng nói.
Bất kể là Cửu Đầu xà tộc hay là cổ động Tà Nguyệt... cũng đều được xem là những thế lực mạnh mẽ nhất thế nhưng vẫn kính nể Hoàng tộc ngày xưa này.
"Các vị hẳn tin chắc, với sự tuyệt diễm của mình thì U Vũ sư huynh đủ trấn áp cái tên gọi là thiếu niên Hoang kia chứ?" Mạc Khôn nói, luôn cảm thấy lúc Thanh Y nghi ngờ thì bản thân trả lời không đủ tự tin, hiện tại nói tới vấn đề này thì tràn đầy phấn khích.
Có không ít người hùa theo, gật đầu tán thành, tiếng tăm của U Vũ rất lớn, khiến nhiều người kiêng kỵ.
Thế nhưng cũng có một số người khóe miệng mang theo ý cười sâu xa, cũng không biểu hiện gì, bọn họ nghe được bí mật, Hoang kia tuyệt đối không đơn giản!
Nguyệt Thiền nhỏ nhẹ cười, xinh đẹp tuyệt trần nói: "Hi vọng gặp mặt còn hơn là nghe danh."
"Ngươi là người nơi nào?" Mạc Khôn hỏi, rất bất mãn với cô gái này, lại nhiều lần nghi ngờ hắn.
"Nàng là Thanh Y, sư muội của ta." Đúng lúc này Phượng Vũ mở miệng, nàng mặc một bộ quần áo màu vàng, trong vẻ hoạt bát còn có vẻ trí tuệ, ngoài ra còn có một loại tự tin đến ngông cuồng.
Nàng vừa mở miệng thì tất cả mọi người đều chú ý, bởi vì đây là đệ nhất kỳ tài của Thư viện Thiên tiên, được chọn là người thừa kế, không chỉ bản thân mạnh mẽ khủng khiếp mà còn là người nắm giữ Thư viện trong tương lai.
"Ồ, sư muội Phượng Vũ từng tiến vào bí cảnh Nguyên Thiên, tin rằng có hiểu biết về thiếu niên Ma vương kia, sư muội nói là chính xác nhất, hắn tột cùng là người thế nào, mạnh hay không mạnh"?
Có người hỏi, tuy hờ hững tùy ý thế nhưng rõ ràng là đang chất vấn lại lời giải thích của Thiên Nhân tộc.
Những người khác nghe vậy cũng đều rất quan tâm, rất muốn biết ngọn ngành.
"Ta chưa từng giao thủ với hắn." Phượng Vũ nói, ở nơi này nàng rất thận trọng bởi vì nàng còn phải đại biểu cho cả Thư viện, năm đó chiến đấu cùng Thạch Hạo ở đàn Đồng Tước thì bộ dáng của nàng không phải thế này.
Mạc Khôn vừa nghe, trên mặt lộ ra ý cười, nói: "Đã nói mà, người này chỉ có hư danh, nếu sư muội Phượng Vũ ra tay thì nhất định có thể dễ dàng trấn áp."
Phượng Vũ liếc mắt nhìn hắn nói: "Ta biết chiến tích của hắn. Giết Minh tử, chém Thái Dương thần đằng, lại càng hầm chín kiệt xuất Tử Kim của Chân Hống tộc trong đỉnh, trực tiếp ăn."