Dịch: Ngân
Biên: ronkute
"Các giáo thương lượng, vạn chuông cùng ngân vang, thịnh hội sắp bắt đầu, huy hoàng đời này... đại chiến chí tôn trẻ tuổi sắp diễn ra, trăm tàu tranh luồng nước, vạn đạo tranh bá chủ, sắp đến!"
Trên thảo nguyên, một ông già chống gậy dắt theo một con kim lang nhìn về nơi xa xôi khẽ thán!
"Sẽ không quá lâu, ngày đó rốt cuộc tới gần, tạo hóa Tiên cổ để lại tới hôm nay, đây có thể là cơ hội cuối cùng rồi."
Bên sông lớn, một phiến đá trường tồn cùng thế gian rủ xuống những bụi bặm trên mình, mở miệng nói.
...
Ngày đó, tiếng chuông văng vẳng băng qua ngàn núi vạn sông, từ những bộ lạc trong rừng rú đến đại thành sầm uất, từ đại sa mạc khô hạn đến cạnh biển lớn, khiến thiên hạ chấn động mạnh.
Rất nhiều người đều biết, đại chiến thiên tài thượng giới sắp bắt đầu rồi, một đời huy hoàng sắp đến.
Đây là kết quả thương lượng của vạn giáo, đại tộc mạnh mẽ nhất tập hợp cùng bàn bạc và quyết định, hiện nay chuông lớn các giáo cùng vang lên chẳng khác nào đang thông báo cho cả thiên hạ,
Bắt đầu từ ngày hôm nay, những mong đợi có thể được bắt đầu.
Đạo chuông thong thả xuyên qua trời đất, nhắc nhở những thiên tài đang bế quan, báo cho bọn họ cần phải chuẩn bị, không nên bỏ qua lần đại chiến cùng cơ duyên được cả thế gian quan tâm này.
Thư viện Thiên Tiên tự nhiên cũng sôi trào.
Rất nhiều người đều đang kinh ngạc thốt lên, tiếng bàn luận sôi nổi khắp nơi.
"Nàng trở về trước đi, có chuyện gì ta đi tìm nàng." Thạch Hạo nói, hắn không muốn tiến vào Thư viện nếu không phỏng chừng sẽ bị người thảo phạt mất.
Nguyệt Thiện ngoái đầu nhìn lại, phong thái khuynh thế, nàng hóa thành hình dáng Thanh Y vẫy tay với Thạch Hạo sau đó là tiến vào thư viện.
Hai người cũng coi như từng chung hoạn nạn, cũng không cần nói thêm lời cảm ơn.
Bắt đầu từ hôm đó, chí tôn trẻ tuổi trong thiên hạ cũng bắt đầu chuẩn bị đại chiến, tương lai nhất định sẽ rất kịch liệt, Thạch Hạo cần tĩnh tâm suy nghĩ làm thế nào chiến thắng được cuộc đại chiến này.
"Ngươi trở về rồi à, xem dáng vẻ xám xịt này nhất định đã thất bại." Bên trong sơn môn, Tề Đạo Lâm mở mắt ra liếc nhìn hắn.
"Tuy thành công thế nhưng cũng đã tặng người khác mất tiêu rồi." Thạch Hạo không dấu giếm, nói thật ra.
Tề Đạo Lâm há miệng, tên nhóc này đến tột cùng suy nghĩ cái gì, ngay cả Thanh Nguyệt diễm mà nói tặng là tặng, là rộng lượng hay ngu si đây?
"Cái tên phá hoại này, vì kua một người con gái mà tặng cả một bảo hỏa tuyệt thế, ngươi biết nó có ý nghĩa như thế nào sao? Đó là một trong những bảo hỏa quý nhất xưa nay, được xưng là Tiên chủng*, không ít Giáo chủ truy tìm rất nhiều đời đều không thể được!"
(*): Hạt giống của Tiên
Tề Đạo Lâm ngồi bệt xuống, lớn tiếng trách cứ liên hồi.
Thạch Hạo phản bác: "Con là ai, còn cần đi kua gái sao?"
"Một khi đại chiến thiên tài ba ngàn châu mở ra thì ngươi chắc chắn sẽ bị thiệt thòi. Đừng nói những 'Đệ nhất' cổ xưa đang phong ấn trong băng sơn cấm địa kia, dù là kỳ tài trẻ tuổi đương đại cũng đều sẽ tìm đến bảo hỏa hi thế, sau khi tiến vào sẽ nhen lửa mà thành Thần, ngươi làm sao chống lại?"
"Sợ cái gì. Đã nói rồi, những 'Đệ nhất trong lịch sử' kia đều là món ăn của con, đến lúc đó nữ thì bắt hết để làm ấm giường!" Thạch Hạo không biết ngượng nói khoác.
"Ngươi nhất định phải đạt được một loại cổ hỏa, cũng chính là 'Tiên chủng', nếu không ngươi không có một chút hi vọng nào, dù tóp trăm cũng đều tiến vào không được." Tề Đạo Lâm rất nghiêm túc.
Ông trịnh trọng nhắc nhở, chỉ có nắm giữ "Tiên chủng" hoàn hảo mới có thể khiến cho bản thân tiến hóa hoàn thiện nhất, hoàn mỹ không tỳ vết thì đường tương lai mới bằng phẳng.