Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Nguyệt Thiền đứng yên, mi tâm sáng ngời, nơi đó có một cô gái đang nhảy múa, tuy rằng chỉ dùng hình thức dấu ấn để hiện ra thế nhưng cũng rất sống động.
Việc này rất kỳ lạ, mi tâm một người mà lại như vậy!
Dù nói gì thì nàng đã không có việc gì nữa nên Thạch Hạo thở phào nhẹ nhõm, coi như cũng đã trải qua một kiếp.
Dáng vẻ của Nguyệt Thiền cao ráo, làn da trắng mịn như tuyết, dĩ nhiên là hoàn hảo như lúc ban đầu, ngay cả từng sợi tóc cũng càng thêm sáng bóng, cả người dồi dào sinh cơ.
Trên đỉnh đầu, vầng Thanh nguyệt kia vẫn còn đang biến hóa, nó từ từ phóng to, tiên ảnh ở bên trong càng thêm rõ ràng tựa như đứng ngạo nghễ trong mây trắng, như là một vị Chân tiên muốn giáng thế.
"Bụp!"
Nàng tựa như là giọt nước tan ra hóa thành sương mù, hòa vào bên trong Thanh nguyệt, cuối cùng cả vầng Thanh nguyệt hóa thành ánh lửa bao phủ lấy Nguyệt Thiền, vô cùng anh lành, sức nóng không hề có.
Thanh Nguyệt diễm thay đổi, chưa hề làm tổn thương Nguyệt Thiền mà chỉ bao phủ lấy nàng.
Thạch Hạo kinh ngạc, ngọn lửa do Chân tiên lưu lại này vô cùng êm dịu rồi hóa thành quần áo khoác lên người Nguyệt Thiền, bảo vệ nàng ở trung tâm.
Nguyệt Thiền yên lặng, ánh mắt thăm thẳm lấp lánh tuệ quang, nàng hoàn toàn bình tĩnh trở lại, trong miệng không ngừng tụng ngôn ngữ cúng tế xây dựng nên quan hệ khế ước thần bí với ngọn lửa kia.
Hiện tại, đã thành công!
Trên người nàng tựa như có một bảo y màu xanh đang lóe lên, cổ hỏa hóa thành quần áo, xinh đẹp và thần thánh, còn có vẻ như là kim loại lấp lánh ánh sáng khiến phong thái của Nguyệt Thiền càng thêm khác xưa.
"Có thể hóa thành áo để chiến đấu?" Thạch Hạo kinh ngạc, luôn cảm thấy Thanh Nguyệt diễm khác với tất cả những cổ hỏa khác, vô cùng phù hợp với Nguyệt Thiền!
"Xoẹt!"
Sau một khắc, ánh trăng xanh lóe lên, quần áo biến mất, Nguyệt Thiền lần nữa lộ ra thân thể trắng mịn như ngà voi, là đoàn hỏa kia hóa thành sương mù xuất hiện ở mi tâm.
Tiếng kêu khẽ truyền tới, thứ đó lại hợp làm một với dấu ấn đang nhảy múa kia, cư trú ở nơi đó luôn!
"So với những cổ hỏa trong truyền thuyết khác, như Vạn Nghiệt hỏa, Đại Thích Thiên hỏa... thì thứ này hoàn toàn khác." Thạch Hạo khẽ nói.
Vào lúc này, phế tích yên tĩnh lại, Thanh nguyệt biến mất hòa cùng một thể với dấu ấn trong mi tâm của Nguyệt Thiền, không kêu gọi thì sẽ không hóa ra.
Nguyệt Thiền đứng lên, yên lặng lĩnh hội, cẩn thận cảm ứng, dần dần trên mặt lộ ra ý cười, trong lòng cảm thấy mình đã thu hoạch cực lớn, nàng đã thành công rồi.
Bỗng nhiên nàng ngẩng đầu, nhìn thấy cặp mắt sở khanh của Thạch Hạo, là đang ngắm nhìn thân thể trắng trẻo của nàng một cách đắm đuối, lập tức toàn thân tỏa ra ánh sáng hừng hực.
Ngọc thể sở hữu đường cong uốn lượn cứ như vầng mặt trời khiến người khác chói mắt, kỳ thực đó chính là ánh trăng màu xanh đang chiếu sáng, từ mi tâm của nàng chiếu ra ngoài bao phủ toàn thân.
Cùng lúc đó, một bộ áo quần được mặc lên người, sau khi mặc xong xuôi thì thu lại ánh sáng thần thánh nơi mi tâm.