Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Nóng rực!
Ánh trăng êm dịu chiếu xuống, quần áo liền hóa thành tro tàn.
Nhưng mà, cũng không có tai ương nào giáng lâm cả, chẳng hề có chuyện nguy hiểm gì diễn ra. Có thể thấy được, vầng Thanh nguyệt kia rất an lành, không hề phát sinh ra khí thế đáng sợ.
Thân thể cao ráo của Nguyệt Thiền trắng mịn như ngà voi, tóc đen tung bay che khuất một nửa dung nhan hoàn mỹ, nàng đứng trên gạch vụn, tiên cơ ngọc cốt, lấp lánh ánh sáng dìu dịu.
Mà đối diện, Thạch Hạo cũng chẳng có mảnh vải che thân, quần áo đều bị cổ hỏa kia đốt cháy lộ ra thể phách cường tráng, có bảo huy lấp lánh, tóc đen rối tung, ánh mắt sáng rực như ngân hà.
Bên trên phế tích Tiên cổ, hai người đứng đối diện, khoảng cách cũng không xa, có thể nhìn thấy được tất cả, biến cố này quá đột ngột!
Nguyệt Thiền biến sắc, gần như hét toáng lên, còn Thạch Hạo thì kêu to: "Không xong, cẩn thận!" Đồng thời, hắn dùng tốc độ nhanh nhất vọt tới ngăn lại ánh trăng xanh kia, đứng trước người của Nguyệt Thiền rồi dùng một tay ôm trọn thân thể trắng mịn ấy vào lòng.
Hai người đứng sát nhau, hương thơm của thiếu nữ thoang thoảng nơi mũi lan khắp dưới ánh trăng.
Việc này quá đột ngột, thánh khiết và yên tĩnh như Nguyệt Thiền cũng không cách nào duy trì được tâm tư như nước được, lúc này nàng biến sắc, khẽ than nhẹ rồi nhanh chóng lùi về sau.
"Không cần lo lắng." Thạch Hạo với bộ mặt nghiêm túc, nơi đó để lại một chuỗi bóng mờ, hắn dính sát lấy Nguyệt Thiền, nói: "Để ta chống lại nó, nàng trốn ở bên cạnh ta."
"Buông ra!" Gương mặt xinh đẹp của Nguyệt Thiền chuyển hồng, tên khùng này quá vô liêm sỉ, rõ ràng đang sàm sỡ vậy mà còn dám 'nói năng chính trực' như vậy.
Da mặt của hắn quá dày, nói năng trịnh trọng, cũng không quên lấy cánh tay ôm chặt lấy vòng eo mềm mại của nàng, vô cùng điêu luyện.
Việc này khiến thân thể của Nguyệt Thiền cứng đờ, bởi vì áo quần của hai người đều đã bị hủy, thân thể giống như dương chi ngọc thạch trơn bóng, cứ thế chạm vào nhau, thật sự rất khó chịu.
Xoẹt một tiếng, Nguyệt Thiền cứ như một vị tinh linh lưu lại một bóng mờ xinh đẹp, thân thể với đường cong nhấp nhô nhanh chóng tách khỏi hắn rồi cấp tốc tránh ra bên ngoài.
"Có ta ở đây thì sẽ không để nàng bị thương đâu!"
Việc này khiến Nguyệt Thiền không biết nói gì cả, Thạch Hạo cứ 'oai phong lẫm liệt', như hình với bóng, phát huy pháp môn Côn Bằng và đại thần thông Súc địa thành thốn tới cực hạn dán chặt lấy nàng, vẫn với tư thế trước giờ.
"Cách xa ta ra!" Gò má trắng mịn của Nguyệt Thiền ửng hồng kèm theo là vẻ xấu hổ trầm giọng mắng, chuyện này quá khó xử, vừa mới tới thì đã gặp ngay tình huống này.
Đáng ghét nhất chính là, mặt của tên này dày như quạt mo, làm bộ nghiêm túc thế nhưng lại sánh bước cùng nàng, ôm chặt lấy vòng eo thon khiến nàng khẽ run, cặp mắt đẹp trợn tròn.
"Ta sẽ không bao giờ để nàng mạo hiểm, có ta ở đây thì nàng sẽ không phải chịu một chút thương tổn nào!" Thạch Hạo mặt chẳng hề biến sắc lớn tiếng nói, hơn nữa cánh tay đồng thời siết mạnh ôm lấy chiếc eo thon ấy, hai người gần như đã dán chặt vào nhau.
"Cái tên khốn nạn nhà ngươi, buông tay ra mau!" Nguyệt Thiền quát lên, nơi vòng eo nổi lên từng lớp da gà, gò má thì càng nóng rực, tình cảnh này khiến nàng lúng túng, vô cùng xấu hổ.
"Ta sẽ không buông, nguy hiểm đang trước mặt nên ta nhất định sẽ kiên trì, nhất định sẽ đứng phía trước để chặn lại tai họa này cho nàng!" Thạch Hạo nói chắc như đinh đóng cột.
"Ai cần ngươi bảo vệ!" Nguyệt Thiền cảm thấy gương mặt của mình chắc chắn đã đỏ chót lên rồi, bởi vì nàng có thể cảm nhận được hơi nóng từ đó, hai người dính sát với nhau, cảnh tượng kiều diễm, thật sự rất thân mật.