Dịch: Ngân
Biên: ronkute
"Không đúng!" Thạch Hạo rất rõ một chuyện, chẳng hề phù hợp với cách nói của Tề Đạo Lâm cả, khó có thể khiến người khác tin phục.
"Có gì mà không đúng?" Tề Đạo Lâm hỏi, lão ngồi xếp bằng trên một tảng đá xanh lớn, đạo bào tung bay hiện lên dáng vẻ tiên phong đạo cốt.
Thạch Hạo nói: "Đại quyết chiến thiên tài ba ngàn châu, điều kiện đầu tiên chính là người dự tuyển không được cao hơn Tôn giả cảnh, tuyệt không thể trái với quy định, cũng chính bởi vì thế nên những sinh linh rất mạnh ở đương đại đều áp chế bản thân, chờ sau khi tiến vào mảnh tiên thổ kia sẽ đột phá."
Có một cánh cửa thần ngăn cản những tu sĩ Tôn giả cảnh tiến vào, mà một khi tiến vào trong thì sẽ không còn bất kỳ hạn chế gì nữa, dù có đột phá tới Thiên Thần cảnh thì cũng coi như là vận may của đời ngươi.
Tề Đạo Lâm gật đầu, nói: "Chính xác."
"Đã như thế, những tên b**n th** kia đều đã tham gia đại quyết chiến, đồng thời còn đạt được vị trí đầu, thế bọn họ làm sao có thể có thể lại tái chiến? Nhất định phải đột phá vào Thần Hỏa cảnh thì mới được nếu không sẽ không thể nào quân lâm thiên hạ, bễ nghễ ba ngàn châu thượng giới." Thạch Hạo đưa ra nghi vấn.
Một khi trở thành cao thủ THần Hỏa cảnh thì ở đời này làm sao họ lại đi vào được, rõ ràng không phù hợp điều kiện!
Cho tới những người đã tham gia đại quyết chiến mấy lần thì càng thêm không chân thật, còn người đã tham gia tới mười lần mà lão già này nói thì càng khó thành sự thật.
Tề Đạo Lâm thở nhẹ, nói: "Vì sao ta lại muốn ngươi cố gắng giữ ở vị trí mười chứ không đưa ra yêu cầu cao hơn, đó là bởi vì bọn họ rất đáng sợ. Thậm chí, ta có thể cho phép ngươi đứng trong top hai mươi nữa kia, có thể giữ được tính mạng, chờ tương lai sau này để tích lũy và trưởng thành, dù sao ngươi vẫn còn quá nhỏ."
"Nè, đạo chủ, cấm nói lung tung nhen. Ông cũng quá xem thường con đấy, người được xưng là cường giả đệ nhất từ cổ kim mà nói như vậy à?" Thạch Hạo không vừa lòng, và cũng không quên tự sướng bản thân.
"Điều kiện tiên quyết theo lời ngươi nói, tự nhiên phải thực hiện." Tề Đạo Lâm gật đầu, tán thành với những lời hắn nói, sau đó nhìn về phía hắn, nói: "Bọn họ cũng chưa hề làm trái quy định, ngươi cũng biết mà?"
"Đừng nói là, bọn họ chôn vùi trong hầm băng, mỗi một người đều đóng băng không tu luyện, khi trở lại thì thực lực sẽ thụt lùi một bước lớn." Thạch Hạo nói, đồng thời trong lòng giật mình.
Tề Đạo Lâm yên lặng sau đó là thở dài, nói: "Khi ngươi bị trấn áp, tính mạng hấp hối thì ngươi sẽ không bao giờ lạc quan và tự tin như thế nữa, ngươi sẽ phát hiện, những người kia sẽ kinh khủng tới dường nào."
Lão hơi ngừng một chút, nói tiếp: "Những người này đều có khí phách đầy mình, khi thi tuyển trở về thì sẽ tự phế từ Thần Hỏa cảnh sẽ thụt lùi, sau đó lại củng cố lần nữa."
"Đúng là đám... b**n th**!" Thạch Hạo biết sẽ không hề đơn giản như thế, quả thật, những người này quá tà ác, từng người từng người lại dám làm như thế.
Thế gian có lời đồn, một khi thành Thần thì sẽ không cách nào tự phế được, bởi vì quá nguy hiểm, căn cơ thần đạo bị vỡ nát đó là trí mạng, người bình thường tuyệt đối không thể thử nghiệm.