Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Ống tay áo vàng của Tề Đạo Lâm phần phật, thần sắc vô cùng nghiêm túc, trong đôi mắt ấy có vũ trụ tinh không huyễn diệt, trên đầu bốc lên từng tia khí lành.
"Ngươi biết?" Lão cẩn trọng hỏi.
Thạch Hạo giật nảy mình, chín con rồng và quan tài đồng kia lại khiến lão già này phản ứng như thế, hiển nhiên lão biết chút ẩn tình bên trong, cũng có thể tiết lộ.
"Con từng ở Thư viện Thiên Tiên nghe người ta nói." Thạch Hạo không có lập tức nói rõ sự tình, bởi vì đối phương có danh xấu quá rõ, có quá nhiều chuyện chẳng hề vẻ vang gì, hắn sợ lão già này trộm mất.
"Người nào nhắc tới?" Tề Đạo Lâm hỏi.
"Đại chiến ba ngàn châu sắp tới rồi, một vài kỳ tài của Thư viện Thiên Tiên bàn luận về những chí bảo nên có người nhắc tới chuyện này, nói rằng đáng sợ vô cùng." Thạch Hạo nói, lần nữa thỉnh giáo lão.
Tề Đạo Lâm nhìn nhắn, rất lâu sau không có nói gì.
"Đạo chủ, ông biết à? Giải thích chút nghi hoặc cho con đi." Thạch Hạo tâm có sóng thế nhưng trên mặt rất bình tĩnh.
"Thôi, dù biết ở nơi nào thì có làm sao, ngươi không cách nào mở ra được, chỉ khiến càng nhiều người chết mà thôi." Tề Đạo Lâm thở dài thế nhưng tâm tư lại thả lỏng, không còn nghiêm túc như trước nữa.
"Có bí ẩn ra sao?" Thạch Hạo hỏi.
"Nó tên là Tam thế đồng quan*." Tề Đạo Lâm nói.
(*): Quan tài đồng gồm Quá khứ - Hiện tại - Tương lai.
Thạch Hạo chấn động, cái tên này cũng không phải là lần đầu tiên hắn nghe được, lúc vừa mới lên thượng giới không lâu thì đã nghe thấy, với lại suýt nữa thì bị cuốn vào trong phong ba đó.
Truyền nhân Tiên điện, Chân Cổ, Ma nữ cùng một đám sơ đại truy tìm một cô gái tóc bạc nên khiến nàng trọng thương, nghe nói cũng không phải có quan hệ với Cung điện Chí Tôn mà có quan hệ với Tam thế đồng quan này.
Lúc ấy Thạch Hạo có loáng thoáng nghe được, Tam thế đồng quan này chính là chí bảo của thượng giới.
Hắn không ngờ tới, cái gọi là chín con rồng cùng với quan tài đồng kia lại chính là Tam thế đồng quan, tên rất kêu, không biết có ẩn chứa ý nghĩa phi phàm hay không.
"Liên quan tới thứ này ta biết cũng không nhiều thế nhưng lại biết nó rất đáng sợ, cũng rất thần bí, bắt nguồn Tiên cổ." Tề Đạo Lâm mở miệng đầy yếu ớt.
Thạch Hạo tin chắc lời nói này, hắn từng kéo lên một góc của nắp quan tài, từng nhìn thấy một màn đại chiến với những tiếng gầm "giết" đầy trời, nghi rằng có Chân tiên giáng thế và tham gia.
"Sư môn của ta, mỗi đời cũng chỉ có một người, tuy rằng ta chưa từng thật sự bái vào... " Tề Đạo Lâm nói tới đây thì lộ vẻ thương cảm, cũng có chút phiền muộn.
Thạch Hạo không có cắt đứt cảm xúc của lão, dù đã đại khái đoán được đạo thống gì thế nhưng vẫn không có vạch trần.
"Chín con rồng cùng với quan tài đồng kia có chút quan hệ với sư môn của chúng ta." Tề Đạo Lâm nhắc tới truyền thừa kia, nói rằng có lão nhân vô thượng của một đạo thống từng truy tìm chiếc quan tài này trong vô số năm.
Cũng chính vì thế, vị lão nhân chí cao kia đã bỏ dỡ rất nhiều chuyện và không cách nào truyền lại một truyền nhân đầy mạnh mẽ để trưởng thành, xem như truyền đạo đã thất bại.
"Vị lão nhân gia từng tìm ra thứ gì?" Thạch Hạo hỏi.