Dịch: Ngân
Biên: ronkute
"Buông ra." Nguyệt Thiền với dáng vẻ lạnh lùng, khi bị nắm chặt tay thì càng thêm băng giá hơn, nàng mắng Thạch Hạo.
Nếu là người khác có lẽ đã đắm say trong phong thái, vẻ băng cơ ngọc cốt của vị tiên tử trước mặt này rồi, rất khó mà bình tĩnh, thậm chí tự mặc cảm nữa.
Hiển nhiên, Thạch Hạo cũng không phải hạng người này, ánh mắt của hắn trong suốt ngắm thật kỹ Nguyệt Thiền, nói: "Ta thật lòng mà, vợ yêu, nàng đừng quên chúng ta từng bái đường thành thân ở dưới hạ giới chứ?"
Hai chữ "Vợ yêu" khiến mày ngài của Nguyệt Thiền nhíu lại, mi tâm xuất hiện dấu ấn lập tức hào quang cực thịnh, nàng cảm thấy tên mặt dày này không cách nào chữa trị được nữa rồi, vẻ tự nhiên và gần gũi này khiến người khác sinh ra cảm giác vô lực.
Nguyệt Thiền đánh bật tay hắn ra, bởi vì nàng biết dựa vào tính khí của mình thì không thể nào áp đảo được hắn, không thể khiến hắn xấu hổ, và chỉ sẽ càng khiến hắn được nước làm tới mà thôi.
Nhưng mà, Thạch Hạo vẫn nắm chặt lấy không hề buông tay, ánh sáng rạng rỡ hiện trong mắt đứng đối diện với nàng.
"Ta cứu ngươi, không phải vì thế mà ngươi đùa bỡn với ta." Nguyệt Thiền bình tĩnh nói chứ cũng không hề hoảng loạn, cứ như là một đóa hoa sen xanh nổi trên mặt nước, không chút khỏi lửa.
"Ta nào dám, cũng chỉ biểu lộ chân tình mà thôi." Thạch Hạo làm bộ mặt thành khẩn, dù chết cũng không thả.
Nguyệt Thiền lại đánh bật tay hắn lần nữa thế nhưng vẫn khó lay chuyển được, toàn bộ bàn tay như ngó sen phát sáng thế nhưng lại bị Thạch Hạo nắm chặt, khó có thể thoát vây.
"Hai chúng ta đều có hiểu lầm thế nhưng nay nàng cứu ta nên ta đã nhìn ra tâm ý của nàng, không hề buông bỏ được ta." Rất rõ ràng, da mặt của Thạch Hạo dày tới cả tấc, mèo khen mèo dài đuôi.
Nhưng, sau đó hắn chuyển sang không hài lòng, nói; "Nguyệt Thiền, nàng có ý gì thế? Ta chân thành như vầy nhưng nàng lại nổi cả da gà? Tim ta rất đau đó!"
"Buồn nôn quá!" Nguyệt Thiền chẳng hề nể nang gì, nàng biết, để đối phó với tên mặt dày này thì quyết không thể khiến hắn đắc ý.
Đáng tiếc, mặc cho cốt văn đan dệt thế nhưng vẫn không cách nào đánh bay được bàn tay của Thạch Hạo, bởi vì bí lực mới vừa tu thành sau khi Thạch Hạo nuốt Kim Bồ quả phát huy tác dụng đã âm thầm hóa giải phù văn rồi.
"Vợ yêu, nàng đã quên hết những tình cảm xưa kia rồi ư?" Thạch Hạo hỏi đầy nghiêm túc.
Nghe thấy cách gọi này thì Nguyệt Thiền rất muốn đánh cho hắn một trận, nàng cảm thấy tên mặt dày này quá vô lại, khiến người khác đau cả đầu.
"Có lúc ta còn muốn không quen biết ngươi nữa kia." Nàng khẽ thở dài.
Nàng từng thấy bộ dáng thiên tư ngút trời của Thạch Hạo khi đại chiến với bảy thần, dù biết rõ chắc chắn phải chết nhưng vẫn quyết tâm đi tới, tình cảnh đó bi hùng cỡ nào chứ? Cũng từng biết được vẻ khí thôn sơn hà của hắn, thân là Thạch Hoàng nên dẹp loạn, gạt bỏ đi hết những căn cơ của từng đại giáo như Bổ Thiên giáo, Tây Phương giáo, Bất Lão sơn.
Vào lúc ấy, quả thật hắn mang theo phong thái khiếp người, quân lâm thiên hạ, bễ nghễ quần hùng, là một chí tôn trẻ tuổi danh xứng với thực.
Chỉ là, một khi để tên mặt dày này rảnh rang thì tuyệt đối là một tên nhân thần cộng phẫn, vẻ oai hùng của hắn cũng chỉ thể hiện trong những tình huống nguy cấp mà thôi.
Thạch Hạo lắc đầu, nói: "Người sống cả đời, tại sao lại buồn bã đến thế, Nguyệt Thiền, nàng nghĩ nhiều quá rồi đó."
Những lời này tuy Nguyệt Thiền chẳng thèm đếm xỉa gì tới thế nhưng nàng có thể lý giải được, cũng hiểu rõ, chung quy lại hắn vẫn là cái tên ở hạ giới từng khuấy động nên vô số phong ba.