*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
Dịch: Ngân
Biên: ronkute
"Mặt ngươi dày thật đó." Nguyệt Thiền cười nhạo.
Trăng bạc treo trên cao, ánh trăng vương xuống từng tia ánh sáng êm dịu tựa như từng làn khói mỏng nhàn nhạt, chiếu lên trên mặt hồ trong suốt, mờ ảo mộc mạc.
Nàng đứng bên dưới ánh trăng an lành, bên trên mặt hồ lấp lánh, chiến y phát sáng, tay áo phất phới cứ như là một vị Tinh linh xuất thế, hai mắt tựa như ngọc thạch đen mang theo ánh sáng đầy linh tính.
Nơi đây yên lặng và cũng rất xinh đẹp, nhưng Thạch Hạo lại chẳng có chút lòng dạ nào thưởng thức cả, hắn lúc này đang chịu phải cơn đau đớn nhất, bất cứ lúc nào cũng có thể chết đi.
"Hoạn nạn mới thấy chân tình, nàng với ta từng có hiểu lầm thế nhưng tóm lại cũng đã mở được nút thắt, chúng ta từng cùng nhau ở hạ giới, đáng ra phải giúp đỡ lẫn nhau mới đúng." Thạch Hạo mở miệng mà tim không đập mặt không đỏ.
Đương nhiên, dù mặt hắn đỏ thì cũng không cách nào thấy được, bởi vì thân thể của hắn rách nát tả tơi lắm rồi.
Nguyên thần của hắn đã phân thành từng tia thần hi, tạo thành đỉnh, chuông, tháp, kiếm, diễn biến thành những thứ thần thánh, chính vì thế nên mới chặn lại được đợt tập kích này, chưa hề tiêu vong.
Nhưng sự cân bằng này rất mỏng manh, một khi bị mất thì hắn rất có thể sẽ trở thành một làn khói rực rỡ, cứ thế hóa thành tro bụi.
"Ngươi từng đắc tội với ta như thế, từng giam cầm ta, nay không cầu xin tha thứ mà còn muốn ta giúp ngươi nữa à?" Khóe miệng của Nguyệt Thiền nhếch lên cứ như đang giễu cợt, lại nhẹ nhàng tựa như mây gió.
"Trước khi ta chết thì ta chẳng chút do dự để nàng rời đi, cầu mong nàng sẽ gặp được may mắn, đủ để chứng minh tất cả rồi." Thạch Hạo nhớ lại chuyện xưa.
Đây là sự thật, trước khi hắn chết thì từng nhắc nhở người thân bạn bè như đám người Bóng Lông, nếu như hắn chết thì hãy để Nguyệt Thiền rời đi, không được làm khó nàng.
Trăng sáng treo cao, ánh bạc mờ ảo rủ xuống, Nguyệt Thiền phong thái vẫn tuyệt thế, nàng yên lặng một hồi, làn da trắng mịn lấp lánh hi quang, rất lâu sau nàng cũng không hề có động tĩnh gì.
"Ngươi sao có thể vào đây?" Rất lâu sau thì nàng hỏi thế.
"Sở hữu một lệnh bài kim loại màu đen." Thạch Hạo cũng không hề giấu, hắn cảm thấy đã có hi vọng, đối phương tựa như không hề lộ ra sát ý.
"Xông Thiên quan, bước qua thang trời, chính là ngươi?" Lông mi của Nguyệt Thiền rất dài, đôi môi đỏ tuy xinh đẹp thế nhưng trong lúc vô tình lại có chút phong tình cuốn hút hồn người.
Ngày đó, nàng cũng không hề tới tới hiện trường để chứng kiến Thạch Hạo vượt qua những Thiên Thần cổ đại, ngông nghênh thành công bước qua thang trời.
(*): Thằng tác giả nhớ cmn nhầm hay sao thì phải.
"Đúng!" Thạch Hạo đáp.
Giờ khắc này, thần niệm của hắn hóa thành trăm ngàn chuông nhỏ đều rung lên, chuông ngân vang trời. Đồng thời, những chiếc đỉnh, kiếm cũng như thế, tất cả ngân vang hòa vào với nhau.
Bởi vì, tình thế có chút nguy cấp, hạt giống kia tựa như hàm chứa sức mạnh ma quái của Kim Bồ quả đáng sợ, hủy sinh cơ của con người, lúc này đang xông loạn trong cơ thể và muốn tiêu diệt đi nguyên thần của hắn.
Dược tính của loại quả này còn mạnh mẽ gấp trăm ngàn lần Huyết Hồn thảo, trên danh nghĩa là có thể làm lớn mạnh thần hồn thế nhưng Nhân tộc lại hấp thu vô cùng khó, hiện tại mới gặp tình cảnh nguy hiểm như vầy.