Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Con ngươi của Nguyệt Thiền cứ như viên đá quý màu đen, thần mang cực thịnh, tuy ngoài miệng nàng tỏ ra mạnh mẽ thế nhưng trong lòng lại giật nảy mình, bởi vì đối phương vẫn chưa hề hiển lộ ra đại thần thông vậy mà lại có thể làm tan rã đi năm đại bảo thuật của nàng rồi.
Việc này khó mà tin nổi!
"Chiến Thiên thuật!" Nguyệt Thiền khẽ quát, bảo thuật này sau khi được chú ngôn gia trì thì uy thế càng tăng mạnh, từ đôi môi anh đào của nàng phát ra, một đoàn ánh lửa cứ như là mặt trời ban trưa tỏa ra đánh về phía Thạch Hạo.
Đáng tiếc, vẫn vô hiệu như trước!
Mặt trời chói chang vàng óng đánh lên trên người Thạch Hạo thế nhưng cơ thể của hắn lại phát ra một lớp bảo huy, hóa giải và làm tiêu tán trong hư không cái gọi là Chiến Thiên thuật kia.
Thạch Hạo nuốt Kim Bồ quả nên năng lực miễn dịch pháp lực đã được tăng cường, thời gian kéo dài cũng tăng lên đôi chút, chính vì thế mới hiện ra tình cảnh như thế này, mặc cho pháp lực của đối phương dâng trào, cả người tỏa ra ký hiệu cỡ nào thì cũng đều vô dụng.
Hai người dây dưa với nhau, cánh tay phát sáng, mà Nguyệt Thiền thì lại vận chuyển cốt văn, tinh lực của đối phương đang suy yếu cho nên bắt đầu trả đũa, trấn áp mãnh liệt.
"Ầm!"
Hai bên va chạm, cứ như là kim loại giao kích vậy.
Quả thật là Thạch Hạo không có ở trạng thái đỉnh cao, tinh lực bản thân hao tổn, trong lĩnh vực am hiểu nhất – cận chiến, lại không thể có hiệu quả ngay lập tức.
Nếu là ngày thường, nếu có ai áp sát tới gần như thế này thì Thạch Hạo chắc chắn sẽ chiếm thế thượng phong, người bình thường khó có thể có ưu thế bẩm sinh như thế này.
"Không ổn, phải tốc chiến tốc thắng thôi, nếu không nhất định sẽ thua trong tay "người vợ" này mất, sẽ bị nàng áp chế, nếu thế thì hậu quả khó mà lường được." Thạch Hạo nghiêm nghị.
Tình thế xoay chuyển, lần này hắn đã bị thương nặng, tinh lực khô cạn chưa có khôi phục lại như cũ, vạn nhất bị Nguyệt Thiền bắt thì chắc chắn sẽ sống không bằng chết.
Xoẹt!
Năm luồng hào quang xuất hiện, bàn tay của Thạch Hạo vô cùng sắc bén diễn biến thành áo nghĩa của móng vuốt Chân long, đây chính là tán thủ đã đạt được trong bí cảnh Nguyên Thiên, là tuyệt học thần thánh của cận chiến.
Keeng!
Việc khiến người khác giật mình chính là, bàn tay như ngọc ngà, trắng mịn và lấp lánh của Nguyệt Thiền lại có thể chặn đứng đòn đánh này.
"Gào!"
Từng tiếng rồng gầm vang lên, Thạch Hạo nắm long ấn, một con Chân long lao ra từ lòng bàn tay của hắn rồi bao phủ lấy Nguyệt Thiền bắt đầu trấn áp, như trước vẫn là một loại thể thuật vô thượng.
Kỳ thật, hắn rất muốn triển khai những pháp môn khác, ví như thần thông Luân hồi thế nhưng hiện tại pháp lực đã tiêu hao hết, tuyệt học hoàn chỉnh khó lòng triển khai, chỉ có loại tán thủ này mới tốn ít sức lực nhất.
Bàn tay như ngó sen của Nguyệt Thiền lấp lánh, nhìn thì mềm mại thế nhưng khi vung lên lại cứ như sức mạnh ngàn vạn quân, có thể đánh bay bất cứ ngọn núi nào, dung mạo như "trích tiên" thế nhưng lại là một cường địch đầy đáng sợ.
Một tiếng phượng hót to rõ phát ra, từ trong lòng bàn tay của nàng bay ra một con Tiên hoàng đỏ rực đón lấy Chân long kia, hai bên quấn lấy nhau, phát ra hào quang chói mắt.
"Long phượng sum vầy, xem ra hai ta hữu duyên thật!" Thạch Hạo trêu chọc, mặc dù mình đang hãm trong hiểm cảnh thế nhưng cũng không quên chọc tức nàng.
Vèo!
Tiên hoàng bay lượn, cặp cánh đỏ như lửa mang theo ánh lửa ngập trời phủ xuống, đồng thời bàn tay thon dài của Nguyệt Thiền cũng vung tới trước.
Trái tim của Thạch Hạo đập thình thịch, bởi vì miễn dịch pháp lực rất nhanh sẽ mất đi hiệu lực, nhất định phải có hành động đột phá phong tỏa của đối phương.
Hắn hét lớn một tiếng, cả người xuất hiện phù văn dày đặc, vận dụng sức mạnh mạnh mẽ nhất gia trì pháp lực không còn nhiều kia lên toàn bộ bản thân trấn áp về đối phương.
"Vèo!"
Thạch Hạo phát sáng, hắn vận dụng pháp môn Côn Bằng biến dị, vòng xoáy màu vàng xoay tròn quanh người, vừa giống như là lớp vảy vừa giống như là lông chim vàng đang cuộn tròn hóa thành một vòng xoáy.