Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Ánh trăng như nước, trong sáng mà nõn nà.
Hồ nước xán lạn, dường như thần trấp ngọc dịch, mang theo một mùi thơm ngát, dựng lên từng màn ráng lành.
"Có hiệu quả, hoạt tính thân thể trở nên mạnh mẽ, có thể tăng lên tinh khí sinh mệnh thân thể." Thạch Hạo lẩm bẩm, đây là cảm giác trực quan nhất của hắn.
Đây là một tiên trì ẩn chứa tinh hoa trời sinh, được xem là có khí tức Tiên đạo, đây là một trong những bảo địa quan trọng nhất của Học viện Thiên tiên, chỉ đứng sau di khắc Nhân tiên lưu lại.
Đương nhiên tất cả những tinh hoa Tiên Đạo đều phong ấn ở đáy hồ, cũng không có khả năng tuôn ra hết mà từ từ tràn ra tẩm bổ cho toàn Học viện, làm cho nơi đây trở thành nơi địa linh nhân kiệt.
Cũng có đồn đại, thực ra trong lòng đất có một thi thể của Tiên dung hợp với Đạo hóa thành cam tuyền, chảy cuồn cuộn. Chân Tiên khi chết đi thi thể sẽ không hủy mà trở thành tiên tinh* nguyên thủy nhất.
*tiên tinh: tinh hoa của Tiên.
Năm xưa người có chủ ý với cái hồ này không ít bao gồm cả Tề Đạo Lâm lúc trẻ, kết quả đều tay không trở về.
"Địa phương tốt, nếu đến gần Thần liên độ kiếp ta chắc chắn có thể luyện hóa Kim Bồ quả rồi."
Thạch Hạo tăng nhanh tốc độ tiến vào giữa hồ, đến nơi này tự nhiên khác hẳn, tựa như là tiến vào bên trong một Tiểu thiên thế giới tươi sáng rực rỡ, thần quang cuồn cuộn.
Đại trận được bố trí dày đặc, cốt văn chập chùng, rực rỡ óng ánh, nơi đây không tầm thường, tự hình thành nên Tiểu thiên thế giới.
Thậm chí nơi này còn có tia chớp!
Thạch Hạo ngạc nhiên nghi hoặc, không dám buông lệnh bài bằng kim loại màu đen trong tay, hắn vững tin đây là báu vật bảo đảm an toàn, có nó mới có thể đến gần Thần liên độ kiếp.
Quả nhiên hắn bình yên đi xuyên vào, mà tinh khí sinh mệnh trong vùng hồ nước này lập tức nồng nặc không chỉ gấp mười lần!
"Thật lợi hại, có thể gọi là suối thần rồi, nếu là bị trọng thương mà ngâm ở đây thì chắc chắn rất nhanh có thể khỏi hẳn."
Bỗng nhiên hắn nhìn thấy một bóng người trắng như tuyết, hắn vội vàng lặn xuống đáy hồ, thu lại tất cả sinh cơ, yên lặng không động đậy.
Hắn không nghĩ tới nơi này ngoài Nguyệt Thiền còn có những người khác qua lại, hiển nhiên đây cũng là một thiếu nữ tuổi còn trẻ tu hành và tắm rửa ở đây.
Học viện Thiên tiên rất rộng rãi, những đệ tử có tư chất hơn người mỗi tháng đều có cơ hội tiến vào đây bế quan, đương nhiên bình thường đều có sự chênh lệch về thời gian để tránh gặp mặt.
Người này chính là muốn rời đi, tựa như nàng tiên cá trắng nõn, từ trên mặt hồ bơi qua, lưu lại những đường cong đẹp đẽ rung động lòng người.
Thạch Hạo nhìn theo nàng rời đi, sau đó chậm rãi trồi lên, tiếp tục bơi về phía trung tâm, mùi thơm càng lúc càng nồng, khiến thân thể người ta mạnh mẽ mà nhẹ nhàng như muốn bay lên.
Hơn nữa hào quang nơi này quá tươi đẹp, cực kỳ xán lạn, chói lọi đến mức không mở mắt được.
"Có gì đó sai sai!" Thạch Hạo nhíu mày, nơi sâu Tiểu thiên thế giới này thì linh thức bị áp chế, thầm niệm không thể thăm dò quá xa, cũng có nghĩa là không thể tra xét tốt hơn.
Ngay cả trùng đồng cũng mất đi hiệu quả.
Từng tia hào quang tràn ra hóa thành cầu vồng che kín hư không, đan xen vào nhau, rực rỡ khiến người ta say mê, còn có tia điện xẹt qua càng thêm mỹ lệ.