Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Hiển nhiên là vấn đề này rất lớn, từ xưa tới nay không biết đã làm khó bao nhiêu người, luôn có chí cường giả tin tưởng, người là có thể Luân Hồi, còn có thể tái hiện.
Giống như một bông hoa, mùa hạ héo tàn xuân tới lại nở ra và còn có hương thơm ngào ngạt.
Chỉ là liên quan đến luân hồi của con người thì chưa được kiểm chứng, chưa ai có thể hiểu rõ hoặc giả đó chỉ là một giấc mơ đẹp đẽ của những nhân vật cấm kỵ, hi vọng còn có kiếp sau.
Tề Đạo Lâm nhíu mày nói: "Vấn đề này rất phức tạp, người khác khó có thể trả lời nhưng ta có thể nói rõ cho ngươi biết, thế gian này tuyệt đối không có ai có thể liên tục chuyển thế!"
Thạch Hạo yên lặng suy nghĩ, chính mình có bảo thuật tên là -- Luân Hồi, hắn từng tiến hành suy diễn thì thấy cũng có siêu thoát, nhưng nếu tiến thêm một bước nữa thì lại không biết như thế nào.
"Không có Luân hồi sao?" Hắn khẽ nói.
"Có Luân hồi." Tề Đạo Lâm nói.
"Vậy cùng ông nói không phải... mâu thuẫn sao?" Thạch Hạo ngạc nhiên.
"Không mâu thuẫn." Tề Đạo Lâm nhìn về nơi xa rồi thong thả nói: "Không có người luân hồi nhưng khả năng có chuyện xưa luân hồi."
Thạch Hạo không nói, hắn nghĩ tới cảnh tượng nhìn thấy trong quan tài đồng, nói: "Kỷ nguyên Tiên cổ có tiên giáng trần, lẽ nào bọn họ sau khi chết trận cũng không cách nào luân hồi sống lại sao?"
"Người trẻ tuổi ngươi nghĩ quá nhiều rồi, chết chính là hết, tất cả thành không, sao có thể sống lại, nếu nhất định tin tưởng... vậy thì khi gặp lại đã là mấy kỷ nguyên sau rồi."
"Tiền bối nói như vậy không phải đang mâu thuẫn!" Thạch Hạo không vừa lòng.
"Hiểu là hiểu, không hiểu là không hiểu, nói nhiều hơn nữa cũng vô dụng, ngươi chỉ cần nhớ kỹ, thế gian này không có người luân hồi là được, tất cả đều ở hiện tại, đều ở đây!" Ông nghiêm túc nhắc nhở.
"Được." Thạch Hạo gật đầu.
"Còn có vấn đề gì không? Chú ý là tầm nhìn rộng chứ không phải là bảo thuật cụ thể." Tề Đạo Lâm hỏi.
"Kỷ nguyên Tiên cổ, nói chính là Tiên đạo, học chính là Tiên pháp, mà đời này lại là Thần đạo, vậy cái nào mạnh cái nào yếu?" Thạch Hạo hỏi.
"Tiểu tử ngươi cũng thật là, hỏi khó ta rồi." Tề Đạo Lâm kinh ngạc, sau đó gật gật đầu, ông để Thạch Hạo hỏi vấn đề rộng lớn là muốn nhìn xem chí hướng và khí phách của hắn, trầm ngâm giây lát ông nói: "Vạn pháp trăm sông đổ về một biển, không phân cao thấp. Thế nhưng tương lai sẽ có đại loạn, ngươi vẫn là nỗ lực tăng lên cảnh giới đi."
"Loạn ở nơi nào?" Thạch Hạo hỏi.
"Ở phương xa, ta đã cảm giác được nó gần tới rồi!" Vẻ mặt Tề Đạo Lâm nghiêm túc nhìn về phía chân trời, nơi đó có cái gì, vùng cấm không người rộng lớn sao?
"Rốt cuộc là cái gì?" Thạch Hạo hỏi dồn.
"Bất diệt!" Tề Đạo Lâm chỉ nói hai chữ, nhưng lại vẻ mặt trịnh trọng, vô cùng nghiêm túc, thu lại tất cả vẻ cợt nhả nãy giờ.
Lúc nói những lời này thì trên đỉnh đầu của ông hiện ra bức vẽ một mảnh ngôi sao thần bí khó lường, phảng phất như một dải ngân hà trên vũ trụ kéo dài mãi vào trong địa phủ.