Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Thư viện Thiên Tiên nối danh như thế luôn à?
Thư viện công nhận là rất mạnh, có di khắc của Tiên, thế nhưng nếu dõi khắp ba ngàn châu, xưng là đạo thống cao nhất ba ngàn châu thì Thạch Hạo chẳng hề tin tưởng, cảm thấy hình như hơi "nổ".
Trăm nhà đua danh, chư giáo tranh bá, ai dám nói mình sẽ là số một tuyệt đối, cao nhất trong thế gian?
"Nguyện gia nhập giáo ta, vì nó mà chiến không?" Ông lão uy nghiêm hỏi, đỉnh đầu buông xuống từng sợi khí hỗn độn, chân thân tựa như muốn thiên địa này nổ tung, còn như là chúa tể của các vị thần đang bao quát chúng sinh.
Thạch Hạo xoắn xuýt, nhắm mắt nói: "Đồng ý."
Vì Thần liên độ kiếp nên hắn tạm thời bỏ đi những thứ khác, ví dụ như hiện tại, trước tiên cứ ứng phó qua loa cái đã, sau này rời đi thì cùng lắm sẽ cố gắng bổ sung và báo danh Thư viện Thiên Tiên được.
Ông lão gật đầu, dáng vẻ trang nghiêm, có một lại đại khí phách ta vô địch khắp nhân gian, nói: "Nhớ kỹ, ngươi là đệ tử của đạo trường ta, ngày khác nếu không thể xưng tôn trong thiên hạ thì sẽ trục xuất ngươi ra khỏi đạo trường."
Thạch Hạo oán thầm, yêu cầu sao cao dữ vậy, sức lực của Thư viện Thiên Tiên thì đủ như vậy luôn chắc? Đệ tử các đời xuất hiện thì làm sao có khả năng đều quân lâm thiên hạ chứ.
Đồng thời, hắn cũng có chút hoài nghi, sao không đề cập tới Thư viện Thiên Tiên mà cứ nói tới đạo trường?
"Tiền bối, nơi đây là nơi trung tâm của Thư viện Thiên Tiên à?" Hắn hỏi thế.
"Không phải là nơi trung tâm của Thư viện Thiên Tiên, thế nhưng siêu thoát ở bên trên." Ông lão trịnh trọng nói, dáng vẻ trang nghiêm.
Thạch Hạo ngẩn ra, còn có địa phương trọng yếu hơn cả nơi trung tâm? Thân phận của ông già này tuyệt đối siêu phàm, dám nói như thế thì tuyệt không phải là viện trưởng, chính là Người hộ đạo, cũng có thể là Tế linh của Thư viện Thiên Tiên!
"Được rồi, phải đi qua cánh cửa này, một khi đi vào thì cả đời ngươi cũng không thể đổi ý, cho ngươi một cơ hội cuối cùng, có thể suy nghĩ thật kỹ."
Tuy rằng lão rất bình tĩnh và uy nghiêm, thế nhưng Thạch Hạo lại có chút nhút nhát, cảm thấy dù là lông mi của ông già này cũng không nhúc nhích, sẽ không phải là một con cáo gìa gian trá chứ?
"Có thể quyết định?" Ông lão bình tĩnh hỏi.
"Tiền bối, khi nào thì có thể đi hái Thần liên độ kiếp thế ạ?" Thạch Hạo nhỏ giọng nói, mục đích lớn nhất khi tiến vào Thư viện Thiên Tiên chính là thứ này, ngàn vạn lần không được quên cho nên hắn mặc cả như vầy.
"Thần liên độ kiếp có thì tốt, dù sao, đồ chơi như thế này thì cứ như là thức ăn cho heo, không cần quá để ý." Ông lão nói.
"Cái gì?" Thạch Hạo mở to hai mắt, ông già này nói chuyện quá huênh hoang, nói dóc mà không biết dị miệng, nên biết rằng dù là Thiên Thần cũng vì nó mà không màng sống chết, đánh nhau tới vỡ đầu chảy máu.
"Khụ khụ khụ." Ông lão ho một hơi, nói: "Ngươi nên biết, ngày xưa giáo ta có linh căn đệ nhất thượng giới, thế là đủ rồi."