Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Nơi cửa lớn thư viện trở nên sục sôi!
Mười hai cây trụ đá trắng như ngọc đỡ lấy môn khuyết*, hùng vĩ và bao la.
(*): Khuyết: Cổng hai tầng, hai đai làm ngoài cửa, bên trên làm một tòa lầu, ở giữa được bỏ trống để làm lối đi.
Tất cả mọi người đều bán tán sôi nổi, hôm nay trời đã bị chọc thủng, có người đã bước qua thang trời, vượt ải thành công, phá vỡ sự yên tĩnh của Thư viện Thiên Tiên.
Trên đài cao, Thạch Hạo xoay người, hắn nhìn thấy Thanh Y, cũng chính là Nguyệt Thiền, một thân quần áo trắng tôn nàng tựa như là một cây hoa bách hợp vậy.
Mặc dù không có lộ ra dung nhan thật sự thế nhưng Nguyệt Thiền vẫn xinh đẹp kinh người, có một loại khí chất siêu phàm thoát tục, hai chân thon gọn, dáng vẻ kiêu ngạo, đường cong lồi lõm, chiếc cổ trắng ngần, gương mặt thanh tú, hai con mắt trong suốt có linh tính khiến người khác không đành lòng khinh nhờn.
Đương nhiên, Thạch Hạo từng gặp qua một Nguyệt Thiền khác cho nên sẽ không bị lừa gạt, cô gái này có thủ đoạn hơn người, người bình thường cơ bản không cách nào có thể hàng phục được nàng.
Hắn không tự chủ nghĩ tới, ngày xưa từng bắt sống nàng, sau đó là bái đường, nhìn thấy ngọc thể trắng mịn kia thì liền nộ ra nét cười.
"Ồ, hắn đang mỉm cười với Thanh Y sư muội kìa, đúng là tên háo..." Có người vừa định nói hai chữ "háo sắc" thế nhưng lại cố gắng kìm nén lại, sau đó đổi giọng, nói: "Thanh xuân chín mùi, hào hoa phóng khoáng."
Rất nhiều người lộ vẻ kỳ lạ, nghĩ tới những gì Thạch Hạo lẩm bẩm vừa nãy, muốn tắm cùng mười mỹ nhân thì cũng không biết nói gì cho phải, quá thẳng thắn mà.
Mà giờ hắn lại nhìn chằm chằm Thanh Y, lẽ nào có ý đồ xấu thật?
Một đám thanh niên với vẻ mặt chẳng tốt, tuy rằng không có liều mạng thế nhưng ai nấy đều không cam lòng.
Thạch Hạo yên lặng, dù gì đó cũng là vợ của hắn, dù ngày xưa chưa động phòng thật nhưng cũng là cảnh tượng kiều diễm, nhìn thấy một mặt khác của tiên tử tuyệt thế này.
"Nhìn gì mà nhìn, đó là vợ ta đó!"
Đương nhiên, câu này hắn cũng chỉ dám nói thầm trong lòng, nếu không để mọi người nghe thấy thì khó mà lường được chuyện gì sẽ xảy ra.
"Thanh Y, ngươi để tâm tới hắn như thế, lẽ nào muốn tắm với hắn à?" Thiên Dao pha trò, cả hai đều cùng trên bảng tuyệt sắc, con mắt của nàng tựa như ngọc thạch phát sáng, trêu chọc Nguyệt Thiền.
"Không cần nói bậy, Trần Lâm không phải đã nói rồi à, đây là một kẻ bại hoại." Nguyệt Thiền mỉm cười, làn da trắng như tuyết, thần thánh hoàn mỹ.
Xung quanh, một đám thanh niên trẻ tuổi nghe thế thì đều thở phào nhẹ nhõm, nếu không khi đối mặt với Thạch Hạo thì tất cả đều cảm thấy nhụt chí.
Chỉ có Trần Lâm là làm vẻ lúng túng.
"Ta nhìn nhầm thật rồi, hắn sao lại lợi hại như vậy chứ, lẽ nào vượt qua các đời tiên hiền, là dạng người ra sao đây?" Trần Lâm thì thào, nàng còn yêu kiều hơn hoa, hai gò má ửng đỏ, vô cùng hối hận.
Mà bên cạnh, sắc mặt của Ngô Phong lại vô cùng khó coi, một thiếu niên chí tôn như thế này tiến vào trong thư viện thì hắn sẽ còn có đất dung thân à? Trước đây, hắn khiêu khích, nói rằng Thư viện Thiên Tiên không phải là nơi đám chó đám mèo có thể đi vào, nhưng người này lại đi xông thang trời, chỉ cần nghỉ tới đây thì sắc mặt của hắn đã trắng bệch, lảo đảo suýt nữa ngã nhào xuống đất.