Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Rất nhanh, nơi đây phát ra tiếng cười.
"Ha ha, ha ha..."
Một vài đệ tử trẻ tuổi trong thư viện nở nụ cười, ánh mắt đều quái lạ, còn có nhiều người giơ ngón cái lên với Thạch Hạo.
"Sư đệ, chúng ta chờ ngươi tiến vào, tới lúc đó nhất định phải nói cho chúng ta biết về sự xuất chúng của những mỹ nữ trên bảng tuyệt sắc đấy nhé, chỉ vừa tưởng tượng là sướng hết cả người rồi, thần nữ vừa tắm vừa giặt đồ, nhất định sẽ rất lôi cuốn!"
Hiển nhiên, nơi này cũng có một ít người cùng chung suy nghĩ, chẳng hề tức giận hắn, cũng chẳng khinh thường, trái lại cười to với thiện ý nháy mắt với Thạch Hạo.
"Tên xấu xa, bỉ ổi, vô liêm sỉ!" Lông mày Trần Lâm dựng đứng nghiến răng nghiến lợi nơi đó, vô cùng xem thường và căm ghét Thạch Hạo cùng những tên đồng quan điểm với hắn.
Ngô Phong thì lời nói đàng hoàng, nói: "Còn thể thống gì nữa, như thế mà xừng để tiến vào thư viện ta à? Đuổi, cút." Hàn quang trong mắt của hắn lóe lên.
Gần đó, tự nhiên sẽ có những tên sứ giả bảo vệ người đẹp bắt đầu quở trách Thạch Hạo, đương nhiên cũng không có nữ đệ tử nào tham gia cả, chỉ có những học sinh cười đầy xấu xa lúc nãy mà thôi.
Nơi đây càng thêm ồn ào hơn.
Thạch Hạo làm vẻ vô tội, nói: "Các ngươi đang nói gì thế hả, ý của ta là, nếu như vượt qua được thang trời kia thì không phải đã có tư cách để tiến vào tiên trì rồi à, dùng nước của Thần liên độ kiếp để gột rửa, chuyện này... thật sự là rất rồi mà!"
"Đều là đàn ông con trai, đừng có ra vẻ nghiêm túc như thế, huynh đệ, ngươi cứ việc nói thẳng, tiến vào tiên trì là để tắm cùng các mỹ nhân thì không phải hay hơn à." Có người cười nói.
Đương nhiên, việc này cũng gây nên sự phê phán của một vài người, đặc biệt là đám người Ngô Phong không ngừng cười lạnh.
"Ta nói nè, các ngươi sao cứ suy nghĩ như thế chứ?" Thạch Hạo nhìn Trần Lâm, Ngô Phong rồi nói: "Ta cũng đâu có nói gì đâu, sao các ngươi cứ phải liên tưởng tới vấn đề đó chứ, các ngươi chẳng trong sáng tí nào."
Hắn với vẻ mặt nghiêm túc trách ngược lại người khác, lập tức Trần Lâm biến sắc, tựa như rất để ý tới câu nói này, nói: "Cái tên háo sắc này, chắc chắn sẽ không thể tiến vào thư viện được. tới lúc đó sẽ đánh cho cút ra ngoài."
"Không cần nghĩ nhiều, hắn có thể đi tới được thang trời à? Nhất định sẽ trở thành trò cười, bằng hắn mà cũng xứng sao?!" Ngô Phong chế nhạo, lắc lắc đầu.
"Tự nhiên là được rồi, lúc nữa sẽ cho các ngươi trợn tròn mắt mà nhìn luôn!" Thạch Hạo nói.
"Nguơi nói cái gì?!" Mắt phượng của Trần lâm dựng thẳng, trên gương mặt xinh đẹp hiện ý lạnh, mà Ngô Phong thì lại giận tái mặt nhìn chằm chằm hắn.
"Ta muốn hỏi chút, những lời nói hồi nãy là thật à?" Thạch Hạo cũng chẳng thèm để ý tới đám người kia, xoay người hỏi người bên cạnh.
"Tất nhiên rồi!"
"Vậy thì tốt, kỳ thật phục vụ cho mấy vị mỹ nhân tắm thì cũng không có vấn đề gì." Thạch Hạo nói, xoa xoa hai tay, mặt nở nụ cười tươi ròi.
"Dâm dê, hạ lưu!"
"Khốn nạn, tên dê xòm này tới từ đâu thế?!"
Hiển nhiên, cả đám người tức giận, đại đa số đều là nữ sinh và cũng có không ít kẻ lấy lòng người đẹp, còn những kẻ trước kia lên tiếng ủng hộ thì đều trốn cả, sợ làm cho chúng nhân phẫn nộ.
Nơi đây xảy ra chuyện này nên đã gây nên sự chú ý của những người xa xa, không chỉ có người của thư viện mà tất cả tu sĩ trong khu phố chợ đều lộ vẻ khác thường.
Có người muốn đi thang trời? Bao nhiêu năm rồi không xảy ra chuyện này, bởi vì quá khó khăn, gần như không thể thông qua được.
Rất nhanh, tin tức cứ như quả bom, gây nên sự chú ý của rất nhiều người.
Thạch Hạo cũng chẳng hề để ý tới những chuyện này, hắn muốn thông qua thử thách một cách quang minh chính đại, sau đó là tiến vào trong ao để dùng Thần liên độ kiếp gột rửa, nếu như có bá chủ nhìn thấy chân thân của hắn, vậy thì cứ lấy Phá giới phù bỏ chạy thôi, đây là cơ hội tuyệt vời tràn đầy mê hoặc, không cách nào từ bỏ được.