Dịch: Ngân
Biên: ronkute
*: Ngọn lửa hiếm.
Một ngọn lửa màu xanh thẳm chỉ to bằng nắm đấm thế nhưng cách rất xa mà vẫn khiến Thạch Hạo cảm thấy thần hồn của mình như muốn bị đốt cháy, đây là một loại bảo hỏa thần bí.
Xung quanh nó có từng tia sương mù tản ra, vô cùng thần bí, đồng thời còn có một loại gợn sóng khiến người ta run sợ, giống như sóng gợn đại Đạo đang khuếch tán.
Đây còn là hỏa diễm sao?
Thạch Hạo kinh ngạc, cẩn thận nhìn chằm chằm, sao lại có thể có khí tức đại Đạo? Khiến người ta ngạc nhiên.
"Đạo huynh, qua giúp tí, hầm ra được canh xương rồng ta mời ngươi một nồi!" Thạch Hạo nói, thế nhưng trong lòng lại đang căng thẳng bởi vì hắn cảm giác được khí tức nguy hiểm.
Hắn cảm thấy bảo hỏa này không dễ thu phục, phải nghĩ biện pháp khác.
Đúng ra hắn chuẩn bị rút lui, cánh Côn Bằng sau lưng ẩn hiện, hắn nếu như vỗ cánh tốc độ sẽ cực nhanh, không tin bảo hỏa này có thể đuổi kịp hắn.
Xoạt!
Ánh sáng xanh tràn ngập giống như bầu trời được rửa sạch, không hề có một chút tạp chất nào, mà lúc nó bốc cháy lên thì màu xanh càng thăm thẳm, càng giống màu trời.
Thạch Hạo khiếp sợ, dựa vào cảm giác hắn biết bảo hỏa này vô cùng không đơn giản, thế nhưng tựa hồ không thích hắn, muốn "Đánh" hắn.
Quả nhiên, vèo, từ phía trước bay tới một tia lửa màu xanh, thiêu đốt hư không đến vặn vẹo đồng thời còn phát ra gợn sóng đạo tắc*.
* đạo tắc: quy tắc đại Đạo.
Thạch Hạo thất kinh, thân thể lướt ngang, chỉ là một tia lửa thôi mà nung chảy một tảng đá nặng mười mấy vạn cân bên cạnh, càng là thiêu đốt mặt đất thành hồ dung nham.
Hắn hít một hơi lạnh, uy thế của gợn sóng đạo tắc kia quá đáng sợ, tuyệt đối có thể dễ dàng g**t ch*t thần linh.
"Thu phục không được rồi!" Thạch Hạo hiểu rõ hiện thực này, bảo hỏa kia tựa như có ý chí, có địch ý đối với hắn.
"Đạo huynh, chuyện gì cũng từ từ, ngươi muốn ăn xương, ta tặng ngươi được không?" Thạch Hạo cười gượng.
"Ầm!"
Đột nhiên ngọn lửa kia càng xanh thêm, hơn nữa còn nhanh chóng lan tràn lập tức bao phủ toàn bộ khu phế tích, phảng phất bầu trời rụng xuống, màu xanh lam như được gột rửa!
Thạch Hạo vỗ cánh, đồng thời tia điện quấn quanh người, dưới chân cũng có phù văn xuất hiện, hợp nhất ba loại bảo thuật Côn Bằng, lôi điện, súc địa thành thốn hình thành cực tốc chuẩn bị bay vút lên trời.
Nhưng đúng lúc này hắn đột nhiên cảm thấy chuyện dị thường nên dừng lại, bởi vì "Thanh Thiên" kia lại rút lui không vọt tới công kích hắn.
Cùng lúc đó hắn cảm thấy cách đó không xa có một ánh lửa ấm áp, trong sáng và óng ánh xuất hiện bên cạnh quan tài đồng dọa lui ngọn lửa màu xanh.
Ngọn lửa này đồng dạng cũng chỉ to bằng nắm tay, ký hiệu dày đặc, nếu nhìn kỹ thì lại cảm thấy không phải là lửa thật sự mà là lửa do phù văn tạo thành.
Nó càng lạ lùng hơn!
Tại sao lại xuất hiện một ngọn lửa? Thạch Hạo đờ ra, hơn nữa
lại b**n th** như vậy, tuyệt đối không phải là ngọn lửa bình thường.
"Là ngọn lửa Hỗn Độn sao?"
Nơi này khí hỗn độn tràn ngập, bắt nguồn từ quan tài cổ, hắn không cách nào biết rõ bản thân ngọn lửa có hay không cũng tự mang theo khí hỗn độn.
Ầm!
Đột nhiên, ngọn lửa màu xanh chuyển động bùng phát ra ánh sáng vô tận, hình thành sức mạnh mang tính áp chế hóa thành bầu trời xanh thẳm hướng bên này rơi xuống.