Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Răng rắc!
Một tiếng vang nhỏ, trong thế giới dưới lòng đất tịch mịch này lại vô cùng chói tai, mỗi dây thần kinh của Thạch Hạo đều căng thẳng, nhanh chóng thối lui mấy chục bước.
Đây là một tòa thành sụp đổ chết chóc, một khi có tiếng vang thì vô cùng đáng sợ.
Ánh mắt hắn sắc bén, nguyên thần trong mi tâm hóa thành một vầng mặt trời sáng rực, tản ra năng lực tinh thần mạnh mẽ nhất để nhận biết thăm dò cảnh tượng chung quanh.
Đồng thời Trùng đồng hắn đang giữ cũng có ký hiệu nằm dày đặc, đan xen tạo ra một chùm ánh sáng rực rỡ nắm bắt tất cả dị thường lân cận.
Yên tĩnh một cách chết chóc, không một tiếng động, phế tích to lớn trở lại vẻ quạnh hiu, Thạch Hạo không phát hiện bất cứ cái gì, trong lòng hắn sợ hãi, là vật gì đang ở trong bóng tối?
Tòa thành chết chóc này không biết tồn tại từ năm tháng nào, ngay cả thần kim của phù văn được điêu khắc thành cũng đã biến thành sắt vụn, tảng đá lớn kia càng đã phong hóa thành bụi bặm.
Phải biết nơi này còn có tàn văn rất thần bí và mạnh mẽ vậy mà cũng không bảo vệ được thành trì, đủ để chứng minh năm tháng đã vô cùng xa xưa.
Mà tòa đạo đài này lại càng cổ xưa, đứng ở đây phảng phất như đi tới thời tiền sử, đi tới thời khai thiên tích địa, có cảm giác như tìm hiểu dòng sông thời gian, đi tới nơi khởi nguồn.
Đùng!
Đột nhiên lần này một tiếng kim loại rung truyền đến rất rõ, bắt nguồn từ quan tài đồng kia phảng phất như có thứ gì muốn đi ra!
Thạch Hạo biến sắc, quan tài đồng này rỉ sét loang lổ, tồn tại vô cùng xa xưa, bên trong nó làm sao có thể có vật còn sống được chứ?
Giờ phút này toàn thân hắn lạnh lẽo, trên lưng và cổ nổi da gà, nhìn chằm chằm vào quan tài to lớn và cổ xưa phía trước, yên lặng cảm ứng.
Lò luyện đan mở ra, bên trong có ánh chớp lấp lóe, đó là nước Thiên hà trước Mộ tiên, tuy không còn nhiều nhưng hẳn là có thể dùng để trừ tà.
Mấy thứ ô uế sâu trong lòng đất hay âm thi trong mộ cổ chắc là sợ nhất loại lôi đình chí dương này, Thạch Hạo chăm chú nhìn, bất cứ lúc nào cũng chuẩn bị lấy ra tia chớp vô tận kia.
Nhưng đợi rất lâu cũng không thấy động tĩnh gì.
Trong quan tài đồng tràn ra khí hỗn độn tựa như tiên vụ, lượn lờ bên trong phế tích dưới lòng đất này, kỳ lạ mà u tĩnh, ngột ngạt đến nghẹt thở.
Trong quan tài đồng này phong ấn vật gì đó sao?
Thứ này còn sống?
Chuyện này thực sự có chút đáng sợ, được chôn xuống vô tận năm tháng, thi thể còn có thể giữ được nữa sao, điều này khiến da đầu người ta lạnh lẽo, thật không dễ chịu.
Ánh mắt Thạch Hạo ngưng tụ lại hóa thành hai luồng tia lửa hữu hình nhìn chằm chằm phía trước, đề phòng kỹ hơn, cũng cẩn thận mở ra phù quang phòng ngự.
Nhưng từng tia khí thế tràn ngập có thể quấy rối thần niệm của người ta, ngăn cản sự thăm dò của Trùng đồng, Thạch Hạo nhìn không rõ quan tài đồng kia nữa, khó có thể tra xét.
Đây là chuyện hiếm xảy ra, ngay cả Trùng đồng cũng mất hiệu lực rồi!
Phải rời khỏi sao?
Thạch Hạo suy nghĩ, nơi lòng đất quá kỳ quái, tuy rằng có thể có Hỗn Độn diễm nhưng cũng có thể xuất hiện điềm xấu, quá nguy hiểm và kh*ng b*!