Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Kim Bồ quả là loại quả vô cùng thần bí trong trời đất, có thần hiệu phi phàm nhưng đáng tiếc chỉ có vài loại sinh linh mới có thể ăn, đối với các chủng tộc khác thì chỉ có bào chế rút ra một ít tinh hoa rồi phối hợp cùng các loại bảo dược khác mới có thể ăn, lãng phí hết chín phần mười.
"Ta nếu có thể ăn vào cả một quả thì có thể nhiều hơn một đòn sát thủ nữa." Thạch Hạo khẽ nói.
Hắn đã ăn gần ba trăm cây Huyết Hồn thảo mới có thể có được miễn dịch pháp lực trong chốc lát, lúc đối địch có được hiệu quả đáng sợ, trước mắt hắn có khả năng giết được thần linh.
Nhưng mà loại năng lực này sẽ suy giảm cho đến biến mất khi cảnh giới tăng lên.
Sẽ có một ngày, một khi hắn nhen nhóm Thần Hỏa, loại năng lực này sẽ không tăng theo mà vẫn duy trì trạng thái vốn có, cảnh giới của hắn càng cao thì hiển nhiên sẽ càng vô dụng.
Nghe đồn, chỉ có Kim Bồ quả mới có thể để cho loại năng lực này tiến hóa cùng với bản thân, giống như Vượn ma ở bình nguyên màu máu kia, một khi có thể đạt được Kim Bồ quả sẽ thay đổi tất cả, trở thành một loại sinh linh khác, sinh ra sự lột xác căn bản.
"Loại năng lực này nếu có thể duy trì lâu dài, cùng trưởng thành với ta thì nhất định sẽ tỏa sáng rực rỡ." Thạch Hạo rất chờ mong.
Nhưng mà để cho hắn đau đầu là Kim Bồ quả quá bá đạo, Nhân tộc không thể chịu đựng được, xung đột với thể chất, vì vậy hắn mới có chủ ý tới Thần liên độ kiếp.
"Nhất định phải nghĩ biện pháp ăn vào Kim Bồ quả, được như vậy thì lúc đại chiến thiên tài ba ngàn châu, bọn họ tuy có hậu chiêu nhưng ta cũng nhiều hơn một loại chiêu thức sát thủ."
Khi nãy lúc nghe được những thứ nghịch thiên như Đại Xích Thiên hỏa, tiên kim bảy màu xuất hiện thì hắn liền không dám sơ ý, tuyệt đối không thể xem thường bất cứ ai, nếu không chắc chắn gặp nạn.
"Anh bạn nhỏ, muốn tham gia vào đoàn lính đánh thuê Ma Phong không? Chúng ta cùng nhau tìm kiếm tiên kim bảy màu." Đúng lúc này có người mời chào.
Thạch Hạo xoay người thì thấy một ông già mang theo nụ cười thân thiện, nhiệt tình mời hắn gia nhập vào đoàn, hắn nghĩ kỹ rồi lập tức từ chối.
Bởi vì người trong thành Phù Phong quá hiếm thấy, không nói tất cả đều là xấu xa nhưng cũng không thiếu kẻ giả dối và nguy hiểm, phần lớn mọi người đều mang tiếng trộm cướp cả.
Quả nhiên mới vừa xoay người thì ông lão kia liền lẩm bẩm: "Bia đỡ đạn không đủ rồi, khó tìm quá."
Thạch Hạo mặt đen thui, rất muốn quay lại đập hắn một trận, mình giống như bia đỡ đạn lắm sao? Từ khi bước vào vùng đất này hắn phát hiện mình liên tiếp gặp phải toàn loại vô lại.
Nói tóm lại đây là mảnh đất rối loạn rất ít có người tốt.
Đương nhiên nghĩ lại thì toán giặc cỏ cũng rất "Đáng yêu", lừa tới gạt lui, dựa vào "thủ đoạn" kiếm ăn.
Một ít cấm địa mà Học viện Thiên Tiên công bố đều ở Hỏa châu, nghi ngờ có tiên kim bảy màu, chỉ cần có người có thể tìm được chứng cứ chính xác liền có cơ hội ngâm mình trong ao có trồng Thần liên độ kiếp một ngày một đêm.