Dịch: Ngân
Biên: ronkute
"Vùng đất tranh đấu giữa các tộc, tương đối thích hợp với ta." Thạch Hạo tự nói.
Bỗng nhiên từng tia lửa màu xanh lam đột ngột từ lòng đất bốc lên, lấp lóe ánh sáng âm u, nóng rực mà quỷ dị, đốt sạch một mảnh thi thể.
Con ngươi Thạch Hạo co rút lại, cuối cùng cũng rõ vì sao nơi này lại có tên là Hỏa châu.
Ngay cả ngày thường trong lòng đất thỉnh thoảng lại có ngọn lửa kỳ dị bốc lên, thường có quan hệ với sinh linh đã chết và các loại thần liệu được khai quật, mang theo khí tức thần bí.
Tất nhiên cũng không hoàn toàn như vậy, sẽ có các loại tình huống không tên xảy ra, thậm chí có cả chuyện thần linh đang sống sót tự bốc cháy.
"Thật sự là lạ lùng." Thạch Hạo thử chạm vào thế nhưng ngọn lửa lại vòng sang hai bên thân thể hắn, sau khi đốt sạch thi thể thì thu lại rồi biến mất trong lòng đất.
Hắn vốn còn muốn tìm chỗ bế quan chữa trị vết thương trên người, nhưng bây giờ lại cảm thấy không ổn, cần tìm được nơi có người ở, dân gốc ở đây hẳn là biết rõ khu vực nào là an toàn.
Thạch Hạo dựa vào tin tức đạt được từ bọn giặc cỏ sắp chết lúc nãy đi về phía Đông, hướng về một tòa thành trì nổi danh trên đại thảo nguyên này.
Trên đường đi hắn nhìn thấy một nơi không có ngọn cỏ nào, là một mỏ quặng bị vứt bỏ, đã từng sản xuất thần liệu nhưng sớm bị đại giáo đào sạch.
"Này tiểu huynh đệ, ngươi cũng một mình đi đãi vàng sao, như vậy rất nguy hiểm." Một ông già xuất hiện trên đại thảo nguyên nói, tu vi hẳn là rất thâm hậu.
Hỏa châu là nơi sản xuất rất nhiều loại kim loại thần tính, vì vậy có rất nhiều tán tu tìm đến, được gọi là người đãi vàng.
Thạch Hạo vì an toàn đã sớm điều chỉnh tu vi bản thân về Liệt Trận cảnh, không muốn khiến người ta chú ý, hắn nở nụ cười, hướng về ông già hỏi xem Phù Phong thành có còn xa lắm không.
Ông lão rất nhiệt tình chỉ cho hắn rồi nói: "Nơi này trộm cướp thành tai họa, còn có các loại tranh đoạt hầm mỏ giữa các đại giáo, vô cùng rối loạn và nguy hiểm, nhất định phải cẩn thận."
"Cảm tạ cụ, không cần đưa đường, tự con có thể đi tới đó." Thạch Hạo nói.
Ông lão rất nhiệt tình, mỉm cười nói: "Không sao, ta không có chuyện gì làm, đúng lúc cũng muốn dạo một vòng."
Không lâu sau, một dãy núi vắt ngàn trên thảo nguyên, từ trên đó có một bóng người nhanh chóng lao xuống chặn hai người lại.
"Lão Mặc, hôm nay hiệu suất không cao nhen, mới đưa tới hai tên nô lệ à, hiện tại các mỏ quặng lớn cần người gấp, càng nhiều càng tốt." Người kia mở miệng nói.
Thạch Hạo ngạc nhiên, quay đầu nhìn về ông lão, đây là kẻ buôn người sao? Thần sắc hắn lạnh lẽo, tất cả thiện cảm nháy mắt đều biến mất không còn.
"Tiểu hữu, một mình ngươi đi lại trên thảo nguyên sẽ rất nguy hiểm, không cẩn thận một chút sẽ bị thiên lang ăn, bị giặc cỏ chém giết, không cần đi đãi vàng ta đã tìm cho ngươi một việc làm không tệ rồi." Lão già cười híp mắt.
Đang khi nói chuyện, hắn đã từ trong tay người đối diện nhận lấy thù lao là một khối thần liệu dài bằng ngón tay cái, phất phất tay liền muốn rời đi.
"Lão già dịch ông!" Thạch Hạo xoay người ép về phía hắn.
"Quay lại!" Người phía sau quát lên, quất tới một roi mang theo ánh lửa, vậy mà lại là pháp khí cấp Thần hóa thành một con giao long quấn về Thạch Hạo.
Thực lực của hắn không cao lắm, cũng chỉ là Tôn giả cảnh nhưng binh khí hắn sử dụng lại rất lợi hại, hiển nhiên là binh khí thường dùng để trấn áp nô lệ được đưa tới hàng ngày.