Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Phá giới phù to bằng lòng bàn tay xuyên qua hư không với tốc độ cực nhanh, trong nháy mắt ngắn ngủi Thạch Hạo cũng không biết đã bay được bao xa.
Cuối cùng phù này mờ dần, phóng ra ánh lửa đốt cháy hư không tạo thành một cánh cửa đưa hắn ra ngoài.
Thạch Hạo cảm thán, loại bí bảo hi thế này quả nhiên không bình thường, chính xác như vậy, trong nháy mắt tiêu hao hết thần năng cuối cùng lại nối liền với bên ngoài tạo thành một con đường an toàn.
Ầm!
Thạch Hạo rơi xuống, đất đá bắn lên, lực xung kích quá lớn tạo thành một cái hố sâu, hắn đứng dậy quan sát xung quanh.
Cỏ dại cao quá eo, vô cùng hoang vu.
Đây là một mảnh đại thảo nguyên, bao la bát ngát, Thạch Hạo không biết đang ở phương nào, cách Thiên châu bao xa.
Gió thổi tới, tất cả cây cỏ đều đang lay động phát ra tiếng xào xạc kèm theo mùi đất và cỏ cây.
Thạch Hạo bay lên, thân thể có máu tràn ra, hắn không khỏi nhíu mày, ở bên trong hắc lao bị Chân Thần lấy pháp kiếm xuyên thủng thân thể nên đã bị thương nặng, tuy rằng đã ăn bảo dược của Khổng Tước tộc, nhưng vẫn chưa khỏi hẳn.
"Thiên Nhân tộc!" Hắn khẽ nói, ánh mắt lạnh lẽo.
Lần này, lại gặp phải kiếp nạn như vầy, bảo vệ Vân Hi mấy chục vạn dặm, có ân với Thiên Nhân tộc, kết quả lại rơi vào một kết cục như vầy, bị người giam cầm, làm nhục.
Hắn nghĩ lại, có đại tộc vì một loại truyền thừa vô thượng thì đừng nói là lương tâm, e là chuyện dối trá và tàn bạo hơn cũng có thể thản nhiên mà làm.
Hắn nghiêm túc suy nghĩ, sau này dù như thế nào, đều không để chính mình rơi vào trong tuyệt cảnh.
Thực lực mới là căn bản, hắn nhẹ nhàng thở dài.
"Ta nếu thành Đế, chắc chắn sẽ lại đến, dù là Hoàng tộc, Đế tộc cũng phải diệt." Thạch Hạo tự nói, lúc rời khỏi Thiên Nhân tộc thì hắn cũng không thề thốt hay nói bất kỳ lời nào, chỉ là liếc mắt nhìn chằm chằm.
Bởi vì, có nói nhiều hơn nữa c*̃ng không bằng một lần hành động chân chính.
"Ma Quỳ viên, Minh thổ, Thiên quốc... Ta sẽ đến từng chỗ một, viết nên khúc ca bằng máu và lửa."
Đây cũng chẳng phải lời thề của hắn mà chỉ là chuyện cần làm trong tương lai, Thạch Hạo nhìn về hướng trời xa nói nhỏ, lúc rời đi, mấy đại Giáo chủ còn muốn ra tay bắt giết hắn, vài bóng người lạnh lùng vô tình vẫn còn hiện lên ở trước mắt.
Phía cuối đường chân trời cũng có dãy núi biểu thị đây cũng không phải là đại thảo nguyên thuần túy.
Thạch Hạo đứng ở giữa không trung, phóng tầm mắt nhìn tới, hắn phun ra một ít vết máu, ở Thiên Nhân tộc bị thương rất nặng, trên người có mười mấy cái lỗ máu.
Kiếp nạn lần này khiến hắn cảm thấy mình bị áp bức và lăng nhục.
"Ta muốn quật khởi, tăng lên thực lực của mình, dù chỉ là một người c*̃ng có một ngày trở thành Đế tộc!" Hắn đáp xuống đất, dọc theo đại thảo nguyên đi về phía trước.
Cỏ dại um tùm, vùng đất này rộng mênh mông.
Hắn triển khai đại thần thông Súc địa thành thốn, một đường đi về phía trước, hắn muốn tìm đến nơi có người ở để hiểu rõ hiện nay đang ở nơi nào.
Trên đường đi Thạch Hạo lần thứ hai phun máu thì không khỏi cau mày, cảm giác cần phải tìm một chỗ trị thương, đây là lần đầu tiên không chiến mà lại bị thương nặng.