Dịch: Ngân
Biên: ronkute
Minh ước Thái cổ, chỉ nghe tên thôi cũng khiến người ta run sợ, mang theo khí tức năm tháng trĩu nặng, đây là một loại thệ ước như thế nào?!
Tất cả mọi người đều cảm thấy trong này có ẩn giấu một bí mật động trời, một khi lộ ra chắc chắn sẽ chấn thế.
"Sáu đại Thiên Nhân được xưng là truyền thuyết bất bại, kết quả chỉ có ta còn sống trở về, sao có thể quên." Lão Thiên Nhân lẩm bẩm, lời nói trầm thấp.
Các cường giả sợ hãi, quả nhiên minh ước Thái cổ được định ra vào lúc ấy, thật sự có liên quan đến sáu đại Thiên Nhân, đã từng huy hoàng cỡ nào....
"Trước đây không lâu có người từng truyền tin cho ông nhưng ông không trả lời, vì vậy ta đến đây gặp mặt." Diệp Khuynh Tiên nói, tay áo trắng như tuyết tung bay, kỳ ảo như tiên.
"Khi đó ta còn chưa thức tỉnh, cũng sắp tọa hóa rồi." Lão Thiên Nhân đáp.
"Ý của ta đến đây là muốn ông thực hiện minh ước Thái cổ, đến lúc xuất lực rồi." Diệp Khuynh Tiên nói.
Âm thanh của nàng rất êm ái thế nhưng rơi vào tai mọi người lại như tiếng sấm, đây là loại thệ ước gì mà sau bao năm tháng đằng đẵng, đến nỗi lão Thiên Nhân gần chết đi vẫn phải thực hiện.
Chính lão Thiên Nhân cũng ngạc nhiên, dáng vẻ rất khiếp sợ, nói: "Lại xuất hiện sao, ta đã nhanh xóa tên khỏi thế gian vậy mà vẫn có một ngày phải thực hiện thệ ước."
Chúng thần đều rất hồi hộp muốn biết rõ ràng thế nhưng hai người kia đều không nói hết, không muốn nhiều lời.
Chỉ có đám người Giáo chủ Bổ Thiên giáo, Tần Trường Sinh, Minh chủ, Cổ tổ Ma Quỳ viên hiểu đôi chút, hiển nhiên bọn họ từng nghe nói biết một ít ẩn tình.
"Ông có muốn đi không?" Diệp Khuynh Tiên hỏi.
"Đi chứ!" Ngoài dự liệu của mọi người, lão Thiên Nhân đáp lại rõ ràng, âm thanh vang vang như sắt đá chạm nhau, vô cùng thẳng thắn và quả quyết.
"Cổ tổ, rốt cuộc chuyện này là thế nào?" Thiên Thần Thích Thác cẩn thận hỏi, trong lòng hắn tràn ngập sương mù, cấp thiết muốn biết.
"Nếu ngày nào đó các ngươi có thể đưa Thiên Nhân tộc lần nữa trở thành Hoàng tộc của ba ngàn châu thì có tư cách biết." Lão Thiên Nhân nói, ánh mắt sâu thẳm nhìn phía chân trời, tựa như muốn xuyên qua thái cổ nhìn về một nơi.
"Cái gì?!" Tất cả mọi người đều hít vào một hơi lạnh, đây là loại thệ ước gì mà lại đáng sợ và kỳ lạ đến vậy.
"Tiên hà về đông, Trường sinh tận, anh hùng thiên hạ suy tàn. Trăm đời hồng trần, thiên kiêu đều diệt, tà dương đỏ máu, chúng ta về đâu?!" Lão Thiên Nhân nói nhỏ, mang theo vô tận bi thương, linh cảm đã đến đường cùng.
"Lão tổ!" Chúng thần Thiên Nhân tộc kêu to, đều muốn ngăn cản ông, không muốn ông đi thực hiện minh ước.
Mọi người càng sợ hãi!
Diệp Khuynh Tiên rất bình tĩnh không nói gì thêm, nhưng khi mọi người nhìn về phía nàng thì rõ ràng đã khác trước, càng cảm thấy thiếu nữ này đáng sợ và thần bí, từ vùng cấm rộng lớn đến truyền lời cho lão Thiên Nhân.
Theo hướng đó mọi người nhìn thấy Thạch Hạo thì sắc mặt cũng đều lộ vẻ khác thường, thiếu niên này chắc chắn đã được bảo vệ, ai muốn giết hắn phải cân nhắc một phen.